Chương 10: Quay Về Bản Phúc
Một năm sau, Đạt quay lại Bản Phúc — nơi anh bị đuổi giữa đêm mưa.
Nhà máy mới sáng đèn, xe tải chở quặng ra vào tấp nập.
Anh đứng đúng vị trí ngày bị tống ra khỏi cổng.
"Anh Đạt!"
Một người đàn ông chạy đến — người bảo vệ cũ đã xua đuổi anh năm trước, giờ là công nhân nhà máy.
"Em xin lỗi anh.
Hồi đó em không biết..."
"Không sao," Đạt cười.
"Giờ em có công việc ổn định, lương tốt.
Đó mới là quan trọng."
Đạt đi lên đỉnh đồi — nơi Vương vỗ vai anh nói "Giỏi lắm em!" rồi cướp mỏ.
Anh nhìn xuống: hai nhà máy, hai mỏ, hai nghìn công nhân, ba nghìn tỷ doanh thu.
Tất cả bắt đầu từ một mẫu đá lõi khoan trong đêm mưa, và một tấm bản đồ bảy mươi năm tuổi.
Dung gọi điện: "Đạt, hội nghị với Toyota Tsusho tuần sau.
Bay Tokyo sáng mai."
"Mười phút nữa.
Cho tôi đứng đây mười phút."
Đạt nhắm mắt, nghe tiếng gió Tây Bắc lùa qua rừng già.
Trong gió có tiếng ông nội thì thầm: "Đất không bao giờ nói dối, cháu ơi.
Cứ đào, rồi sẽ thấy."