Chương 1: Trục Xuất Dưới Đêm Đông Đồng Văn

Gió mùa đông bắc tràn qua vách đá cao nguyên Đồng Văn rít lên từng hồi ghê rợn như tiếng gào thét của loài quái thú cổ xưa. Tuyết rơi lất phất trộn lẫn với những hạt mưa đá lạnh buốt, gõ chan chát vào mái tôn của trang trại nuôi ong công nghệ cao bạc hà Hà Giang.

Triệu Hải Đăng đứng lặng im giữa căn phòng điều khiển trung tâm, đôi bàn tay gầy guộc chằng chịt những vết sẹo do ong đốt rỉ ra những vệt mồ hôi lạnh ngắt dưới ánh đèn neon vàng vọt nhấp nháy. Mắt anh đỏ ngầu, dán chặt vào tờ biên bản kiểm toán tài sản và lệnh trục xuất do chính người bạn thân nối khố Hoàng Duy Khang đặt lên bàn.

“Triệu Hải Đăng, ký đi. Đây là lối thoát duy nhất để mày giữ lại cái mạng quèn của mình,” Khang mở nút chai rượu mạnh cao cấp, hớp một ngụm rồi mỉa mai, đôi mắt sắc lạnh và đầy dối trá.

“Khang! Trang trại mật ong bạc hà hữu cơ này là mồ hôi, là máu của tao ròng rã sáu năm qua! Mày cướp sạch công thức tách nước chân không giữ nguyên enzym tự nhiên của tao, giờ còn muốn tống cổ tao đi dưới đêm tuyết lạnh thế này?” Giọng Đăng nghẹn lại, lồng ngực phập phồng kịch liệt, nhịp tim đập dồn dập đến mức tai anh ù đi.

Đột nhiên, cánh cửa gỗ bật mở. Lương Mỹ Hạnh - vị hôn thê mà anh nâng niu suốt ba năm bước vào, khoác trên mình chiếc áo lông thú đắt tiền, đi bên cạnh là hai gã bảo vệ cao lớn mặc vest đen lạnh lùng.

Cô nhìn anh bằng ánh mắt khinh miệt tột cùng, dứt khoát tháo chiếc nhẫn bạc đính hôn ném thẳng vào vũng nước bùn dưới chân anh: “Bàn tay bẩn thỉu đầy vết ong đốt của anh không đáng chạm vào chiếc váy cưới Vera Wang trăm triệu của tôi! Kẻ dầm mưa dãi nắng cày cuốc cả đời như anh chỉ cản bước tôi lọt vào giới thượng lưu Hà Thành!”

“Mỹ Hạnh... cả cô cũng phản bội tôi?” Đăng lảo đảo lùi lại, va vào chiếc máy ly tâm lạnh ngắt.

“Phản bội? Không, tôi chỉ chọn tương lai sáng lạn hơn,” Mỹ Hạnh cười khẩy đầy kiêu ngạo. “Anh Khang đã đồng ý dùng công thức tách nước của anh để liên doanh với tập đoàn hóa chất thực phẩm đa quốc gia VietHoney, thổi phồng dòng tiền để IPO nghìn tỷ trên sàn chứng khoán. Còn anh? Suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào tổ ong, ôm mộng hữu cơ thuần tự nhiên chậm chạp, bảo thủ!”

“Mật ong bạc hà nguyên chất Đồng Văn mà dùng hóa chất tạo hương và đường ngô cao phân tử để sản xuất hàng loạt sẽ biến thành thuốc độc phá hủy uy tín nông sản Việt Nam!” Đăng hét lên trong phẫn nộ.

“Câm mồm!” Duy Khang bước tới đập mạnh tập hồ sơ xuống bàn, chỉ thẳng mặt anh. “Người đại diện pháp luật của trang trại hiện tại là tao, con dấu là do Mỹ Hạnh ký bàn giao. Ký tên khước từ quyền tác giả và cút khỏi Hà Giang ngay lập tức, nếu không tao sẽ báo cảnh sát vu oan cho mày tội phá hoại tài sản công nghệ cao!”

Dưới sự cưỡng ép tàn nhẫn, Đăng nghiến răng nghiến lợi ký tên lên tờ giấy trắng. Anh bị hai gã bảo vệ kéo lê ra khỏi trang trại, ném thẳng chiếc ba lô sờn cũ chứa ổ cứng di động vào bùn tuyết lạnh ngắt.

Đêm đông Hà Giang lạnh buốt xương tủy, Đăng quỳ rạp dưới đất nhặt chiếc ổ cứng lên, nước mưa hòa lẫn nước mắt. Anh nhìn lại trang trại rực rỡ ánh đèn đằng xa, hàm răng cắn chặt đến rỉ máu: “Hoàng Duy Khang! Lương Mỹ Hạnh! Các người cướp đi hoài bão của tôi, biến mật ong bạc hà quý giá thành thứ hóa chất độc hại hại người. Tôi thề... có một ngày tôi sẽ trở lại, bắt các người phải quỳ sụp dưới chân cao nguyên này để đền tội!”

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...