Chương 10: Đại Hội Và Mùa Sen Mới

"Ký đi, rồi bước ra khỏi đây. Từ giờ chuyện này không còn chỗ cho người như anh nữa."

Câu nói ấy rơi xuống trước mặt anh như một cái tát công khai. Trong vài giây, tất cả ánh mắt trong căn phòng đều dồn về phía anh: khinh miệt, hả hê, chờ anh cúi đầu. Nhưng chính khoảnh khắc bị dồn đến chân tường ấy lại khiến anh nhớ rõ từng chứng cứ, từng chữ ký, từng sai lệch đã bị che dưới lớp hào nhoáng của câu chuyện Nữ Hoàng Trà Sen Tây Hồ: Bị Đuổi Khỏi Gia Tộc, Cô Xây Đế Chế Trà Nghìn Tỷ.

Đại hội cổ đông bất thường của Công ty Trà Sen Tây Hồ diễn ra lúc chín giờ sáng cuối tháng Mười — phòng họp khách sạn Sofitel bên hồ Tây, sáu mươi bảy cổ đông có mặt và ủy quyền.

Lê Minh Hùng ngồi ở đầu bàn. Anh ta vẫn tin tỷ lệ biểu quyết nghiêng về phía mình — cho đến khi thư ký đọc xong danh sách ủy quyền mới.

Lê Minh Nguyệt đã mua lại 8,3% cổ phần từ ba cổ đông nhỏ lẻ trong hai tuần qua. Im lặng, không thông báo. Tỷ lệ hiện tại của cô: 51,4%.

Khi con số được đọc lên, Hùng quay sang luật sư. Luật sư lật tài liệu, xem lại, lật thêm. Không có gì sai. Tất cả đều hợp pháp.

"Biểu quyết bãi miễn thành viên HĐQT Lê Minh Hùng." Chủ tọa đọc đề nghị của Nguyệt. "Xin tay."

Năm mươi ba phần trăm giơ tay.

Hùng nhìn căn phòng. Nhìn những người mà hai năm trước ông nội ông đã nhường đất trồng sen cho con cháu họ. Nhìn Nguyệt ngồi phía bên kia bàn — không nhìn lại anh ta, đang ghi chép biên bản.

Anh ta đứng dậy. Không nói gì. Bước ra.


Trần Lệ Hoa — mẹ kế Nguyệt — đợi bên ngoài hành lang. Bà đã biết kết quả ngay khi nhìn mặt Hùng bước ra. "Thôi được. Con đã thắng."

Nguyệt dừng lại trước mặt bà. Không phải để ăn mừng. "Con không thắng gì cả. Con chỉ lấy lại những gì của ông nội."

"Ông nội đã cho bà."

"Ông nội đã cho với điều kiện bảo tồn nghề. Bà đã phá điều kiện đó khi ký hợp đồng với Ethyl Vanillin." Nguyệt dừng lại. "Cục Sở hữu trí tuệ đang xem xét tất cả hợp đồng từ năm 2022. Bà nên tìm luật sư sớm."

Bà Hoa không nói thêm gì.


Chiều tà hồ Tây — ánh nắng cuối ngày phủ vàng mặt nước, sen đã tàn nhưng lá còn xanh rộng. Nguyệt ngồi bên bờ với Bảo, không nói gì một lúc.

"Giờ làm gì?" Bảo hỏi.

"Mùa ướp mới tháng Sáu." Nguyệt nhìn ra hồ. "Còn tám tháng. Đủ để chuẩn bị đúng cách."

Trà sen Hồ Tây không vội được. Cô đã biết điều đó từ năm mười một tuổi, khi ông nội dạy cô cách nhét gạo trà vào nhụy sen trước bình minh. Những thứ tốt cần thời gian — và người có thể chờ.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...