Chương 10: Đêm Trăng Trên Biển

Đêm rằm, Tuấn đứng trên boong tàu Việt Hải Star, nhìn trăng phản chiếu trên mặt biển Đông — mênh mông, lấp lánh, bình yên.

Thợ máy trẻ hỏi: "Anh Tuấn, sau tất cả những chuyện đó, anh có sợ biển không?"

"Không.

Tao sợ người.

Biển thì lúc nào cũng thật — sóng to thì nói to, lặng thì nói lặng.

Chỉ có người mới nói một đằng làm một nẻo."

Thợ máy trẻ cười, rồi im lặng nhìn biển.

Tuấn cũng im lặng, tay sờ lên lan can tàu — cảm giác kim loại lạnh dưới bàn tay, cảm giác quen thuộc mười hai năm.

Biển đêm.

Trăng.

Và thuyền trưởng Phạm Quốc Tuấn — người từ đáy biển trở về — đang lái tàu hướng về phía ánh sáng.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...