Chương 1: Đêm Tàu Đắm
Hai giờ sáng, giữa biển Đông, cách bờ biển Quảng Ngãi sáu mươi hải lý.
Phạm Quốc Tuấn đứng trên đài chỉ huy tàu hàng Hải Phong Star — tàu chở hàng rời, trọng tải bốn nghìn tấn, đang chở ba nghìn tấn gạo xuất khẩu sang Philippines. Biển lặng, gió cấp ba, trời đầy sao — điều kiện hoàn hảo cho hải trình.
Tuấn ba mươi hai tuổi, thuyền trưởng trẻ nhất đội tàu Việt Hải, mười năm kinh nghiệm đi biển, chưa một lần gây sự cố. Anh đang uống cà phê đen — loại cà phê Robusta Đắk Lắk mà anh pha bằng phin nhỏ mang theo mỗi chuyến — khi tiếng kim loại rung lắc dưới thân tàu bắt đầu.
Không phải sóng. Sóng rung theo nhịp — còn tiếng này không có nhịp, nó liên tục, như thể thân tàu đang bị xé từ bên trong.
"Máy trưởng! Kiểm tra khoang máy ngay!" Tuấn gọi qua intercom.
Mười lăm giây im lặng. Rồi giọng máy trưởng Nguyễn Văn Phú — bốn mươi lăm tuổi, hai mươi năm đi biển — vang lên, hổn hển:
"Anh Tuấn! Nước tràn vào khoang số 3! Vỏ tàu nứt — nứt dọc, dài khoảng hai mét, phía mạn phải dưới mớn nước!"
Tim Tuấn đập mạnh. Vỏ tàu nứt dọc — không phải va chạm (va chạm gây nứt ngang), mà là nứt do mỏi kim loại. Tức là thép vỏ tàu đã yếu từ trước — bảo trì không đúng quy trình.
"Bật hết bơm hút nước! Gọi toàn thể thủy thủ đoàn — mặc áo phao, chuẩn bị xuồng cứu sinh!"
Tuấn bấm nút báo động — còi tàu rú lên giữa đêm biển. Mười bảy thủy thủ từ các khoang chạy lên boong, mắt còn ngái ngủ, chân loạng choạng trên sàn tàu đã bắt đầu nghiêng.
Bơm hút nước chạy hết công suất — nhưng nước tràn nhanh hơn bơm. Khoang số 3 ngập trong mười lăm phút, khoang số 4 bắt đầu tràn. Tàu nghiêng mười lăm độ sang phải.
Tuấn có hai lựa chọn: cố cứu tàu và chìm cùng hàng hóa, hoặc bỏ tàu và cứu mười tám mạng người.
"Abandon ship! Tất cả lên xuồng cứu sinh!"
Anh là người cuối cùng rời tàu — theo đúng luật biển và danh dự thuyền trưởng. Anh đứng trên boong, nhìn mũi tàu Hải Phong Star từ từ chìm xuống — nước đen sôi sục quanh thân tàu, ba nghìn tấn gạo hút nước phồng lên rồi kéo cả con tàu xuống đáy.
Bốn phút. Từ lúc vỏ tàu nứt đến lúc tàu chìm hoàn toàn: bốn phút.
Tuấn nhảy xuống biển, bơi đến xuồng cứu sinh. Mười tám người — an toàn. Không ai chết.
Nhưng khi tàu cứu hộ đến lúc bốn giờ sáng, Tuấn biết: từ giây phút này, cuộc đời anh sẽ thay đổi — và không phải theo chiều tốt.