Chương 10: Ra Khơi Lần Nữa
Tuấn nhận lời làm thuyền trưởng cho hãng tàu Đông Nam — với một điều kiện duy nhất: "Tôi có quyền từ chối xuất bến nếu tàu không đạt chuẩn an toàn."
Giám đốc hãng Đông Nam — ông Trần Văn Bình, sáu mươi tuổi, cựu thuyền trưởng — gật đầu ngay: "Đó không phải điều kiện — đó là quy tắc. Tàu của tôi, thuyền trưởng là vua."
Tàu mới: Việt Hải Star — tàu hàng rời, trọng tải năm nghìn tấn, đóng năm 2020, bảo trì đúng lịch, đăng kiểm Nhật Bản. Vỏ tàu thép đúc dày hơn tiêu chuẩn mười lăm phần trăm. Bơm hút nước: ba cái, công suất lớn, luôn có bơm dự phòng. Áo phao: đủ cho gấp rưỡi thủy thủ đoàn — vì Tuấn yêu cầu thêm.
Trước chuyến đi đầu tiên, Tuấn kiểm tra tàu — từ mũi đến lái, từ boong đến khoang máy, từ phao cứu sinh đến bình chữa cháy. Mất sáu tiếng. Máy trưởng mới — Đỗ Quốc Hùng, ba mươi lăm tuổi — nhìn Tuấn kiểm tra, lắc đầu: "Anh kỹ vậy?"
"Anh đã mất một con tàu vì người ta không kiểm tra. Không mất thêm lần nào nữa."
Chuyến đầu: Hải Phòng đi Busan, Hàn Quốc. Bốn nghìn tấn gạo ST25 xuất khẩu.
Tuấn đứng trên đài chỉ huy, nhìn cảng Hải Phòng lùi dần — cần cẩu, container, tàu kéo, bờ kè bê tông — tất cả nhỏ dần rồi biến mất sau đường chân trời.
Biển mở ra trước mắt — xanh thẫm, bao la, và quen thuộc. Mùi muối mặn, tiếng máy tàu rì rì, sàn boong rung nhẹ dưới chân — tất cả trở lại, như thể anh chưa bao giờ rời đi.
Anh mở ví, lấy tấm ảnh bố, dựng trên bàn chỉ huy — cạnh la bàn và bản đồ hải trình.
"Bố ơi, con ra khơi lại rồi."
Gió biển thổi qua cửa sổ đài chỉ huy, tấm ảnh lung lay nhẹ — như thể bố gật đầu.