Chương 2: Âm Mưu Đạo Nhái
Đinh Tuấn Anh bước ra khỏi tòa nhà cơ học C10, đi bộ dọc theo con đường nội bộ rợp bóng mát của những hàng cây xà cừ cổ thụ trăm tuổi trong khuôn viên trường Hà Ngoại.
Cơn gió mùa hè nóng bức từ phía đường Trần Đại Nghĩa thổi vào khiến vạt áo khoác của anh khẽ lay động, nhưng tâm trí anh lúc này lại vô cùng bình thản và lạnh lùng.
Khi anh vừa bước tới cổng phụ của trường, một chiếc xe sedan Mercedes-Benz S450 màu đen sang trọng, bóng loáng lặng lẽ từ từ áp sát vào lề đường bên cạnh anh.
Cửa kính phía sau của chiếc xe sang trọng từ từ hạ xuống, lộ ra gương mặt thanh tú, sắc sảo của một người phụ nữ trẻ.
Lê Minh An, ba mươi tuổi, là nữ chủ tịch kiêm sáng lập của VietIP Forensics - đơn vị giám định pháp lý sở hữu trí tuệ công nghệ cao hàng đầu tại Việt Nam.
Cô mặc một bộ vest công sở màu đen cắt may vô cùng tinh tế, mái tóc ngắn được cắt tỉa gọn gàng tôn lên chiếc cổ cao ba ngấn, và cặp kính gọng titan thanh mảnh che đi đôi mắt sắc lạnh đầy lý tính.
"Lên xe đi, Tiến sĩ Đinh Tuấn Anh," Minh An nói, giọng nói của cô trong trẻo nhưng mang theo sự dứt khoát và sòng phẳng đặc trưng của một nữ doanh nhân thành đạt.
"Tôi hy vọng buổi dự thính của anh tại giảng đường của gã giáo sư đạo nhái kia đã mang lại cho anh đủ thông tin cần thiết."
Tuấn Anh mỉm cười nhẹ, mở cửa xe bước vào hàng ghế sau và ngồi xuống bên cạnh cô.
Luồng không khí mát lạnh từ hệ thống điều hòa đa vùng của chiếc xe Mercedes lập tức xua tan đi cái nóng hầm hập của mùa hè Hà Nội ngoài kia.
Minh An không hề lãng phí thời gian chào hỏi xã giao, cô lập tức mở chiếc máy tính bảng iPad Pro trên tay, ngón tay thon dài lướt nhanh trên màn hình rồi quay sang phía anh.
"Đúng như những gì VietIP Forensics đã dự báo trước đó," Minh An nói, gương mặt cô vô cùng nghiêm túc.
"Lê Hữu Phước không chỉ dừng lại ở việc dịch trộm cuốn giáo trình của anh để bán kiếm lời từ sinh viên và học viên cao học đâu."
"Tài liệu mật mà chúng tôi thu thập được từ Cục Sở hữu Trí tuệ cho thấy, ông ta đã nộp đơn đăng ký bằng sáng chế độc quyền cho thuật toán PMDO dưới tên của chính mình và nhóm cộng sự sân sau từ ba tháng trước."
Tuấn Anh khẽ nhíu mày, ánh mắt anh trở nên sắc lạnh như băng: "Ông ta dám đăng ký độc quyền thuật toán do tôi viết ra sao?"
"Chính xác," Minh An gật đầu, giọng cô đanh lại.
"Mục đích tối thượng của Lê Hữu Phước là sử dụng bằng sáng chế độc quyền này để hợp thức hóa công nghệ cho gói thầu cung cấp hệ thống robot cánh tay cơ khí định vị phẫu thuật trị giá một trăm hai mươi tỷ đồng của Bệnh viện Trung ương Hà Ngoại."
"Gói thầu này dự kiến sẽ mở thầu và công bố kết quả vào tháng tới."
"Nếu ông ta trúng thầu, không chỉ số tiền ngân sách khổng lồ rơi vào tay kẻ gian trá, mà tính mạng của hàng ngàn bệnh nhân phẫu thuật sẽ bị đe dọa bởi một hệ thống chạy thuật toán lỗi."
Ngón tay của Tuấn Anh vô thức siết chặt lại, bấm mạnh vào lòng bàn tay đến mức rỉ ra vài vệt máu đỏ tươi, cảm giác đau nhói giúp anh giữ được sự tỉnh táo tột độ.
"Bằng sáng chế quốc tế của tôi nộp qua hệ thống PCT đáng lẽ đã phải được ưu tiên bảo hộ tại Việt Nam rồi chứ?" Tuấn Anh hỏi, giọng anh trầm xuống đầy phẫn nộ.
Minh An khẽ thở dài, đẩy gọng kính titan lên sống mũi: "Đáng lẽ là như vậy. Nhưng Lê Hữu Phước đã dùng mạng lưới quan hệ học thuật lâu năm và cấu kết với một vài cán bộ tha hóa tại phòng thẩm định của Cục để cố ý trì hoãn hồ sơ của anh bằng các lý do thủ tục hành chính vô lý."
"Đồng thời, họ thúc đẩy hồ sơ của Phước đi theo quy trình phê duyệt nhanh đặc biệt dưới danh nghĩa công trình trọng điểm cấp quốc gia."
"Đây là một vụ cướp đoạt chất xám có tổ chức, được tính toán cực kỳ tinh vi từ trước khi anh về nước."
Tuấn Anh quay sang nhìn thẳng vào mắt Minh An, anh nhận ra sự sòng phẳng và lý tính tuyệt đối trong ánh mắt của người phụ nữ này.
"Cô giúp tôi vụ này không chỉ vì công lý khoa học đúng không, Minh An?" Tuấn Anh sòng phẳng đặt câu hỏi.
Minh An mỉm cười, một nụ cười thông minh và đầy cuốn hút nhưng cũng không kém phần sắc sảo của một chủ doanh nghiệp.
"Đúng vậy, Tiến sĩ Tuấn Anh. VietIP Forensics là một doanh nghiệp, và chúng tôi hoạt động dựa trên hiệu quả tài chính," Minh An thẳng thắn trả lời.
"Tôi sẽ huy động toàn bộ đội ngũ luật sư, chuyên gia pháp y kỹ thuật hàng đầu của VietIP để giúp anh lật đổ Lê Hữu Phước, hủy bỏ đơn đăng ký bằng sáng chế giả mạo của ông ta, và bảo hộ thành công sáng chế gốc của anh tại Việt Nam."
"Nhưng đổi lại, sau khi anh giành lại được quyền sở hữu trí tuệ hợp pháp, VietIP Forensics phải được quyền khai thác thương mại độc quyền thuật toán PMDO này cho các dự án tự động hóa công nghiệp của chúng tôi tại thị trường Đông Nam Á trong vòng năm năm."
"Tỷ lệ chia sẻ lợi nhuận từ việc chuyển giao công nghệ sẽ là bảy mươi ba mươi, trong đó anh nhận bảy mươi phần trăm và VietIP nhận ba mươi phần trăm."
"Mọi chi phí theo đuổi vụ kiện và tổ chức giám định pháp lý sẽ do VietIP chi trả hoàn toàn."
Tuấn Anh im lặng suy nghĩ trong vài giây, đánh giá các điều khoản mà Minh An đưa ra.
Đây là một đề nghị vô cùng sòng phẳng và chuyên nghiệp, đặt quyền lợi và trách nhiệm của hai bên rõ ràng trước khi bắt đầu cuộc chiến.
"Được, tôi đồng ý với các điều khoản của cô," Tuấn Anh dứt khoát nói.
"Nhưng tôi có một điều kiện bổ sung. Tôi không chỉ muốn lấy lại bằng sáng chế, tôi muốn Lê Hữu Phước phải thân bại danh liệt trước toàn thể giới học thuật và phải chịu trách nhiệm hình sự trước pháp luật."
"Kẻ cướp đoạt chất xám và coi thường tính mạng người bệnh không có tư cách đứng trên bục giảng dạy học trò nữa."
Ánh mắt Minh An sáng lên đầy tán thưởng, cô chìa bàn tay nhỏ nhắn nhưng đầy quyền lực ra phía anh.
"Thỏa thuận tốt đẹp. Hợp đồng pháp lý đã được soạn thảo sẵn ở đây, anh chỉ cần ký tên," Minh An nói, lấy ra một tập tài liệu dày cộp từ trong cặp da cá sấu đặt lên đùi Tuấn Anh.
Tuấn Anh cầm cây bút mực cũ kỹ của mình, nhanh chóng lướt qua các điều khoản cốt lõi và ký tên dứt khoát dưới dòng chữ Đinh Tuấn Anh.
Chiếc xe Mercedes S450 tăng tốc lặng lẽ trên đường phố Hà Nội, hướng về phía trung tâm giám định pháp lý, mang theo hai con người thông minh nhất đang bắt đầu giăng ra một chiếc lưới hoàn hảo để tóm gọn gã giáo sư tham nhũng học thuật.