Chương 4: Forensic Học Thuật
Giáo sư Lê Hữu Phước đứng trên bục danh dự, gương mặt biến đổi liên tục từ kinh ngạc sang tức giận, nhưng trước sự chứng kiến của hàng trăm chuyên gia và các quan chức cấp cao, ông ta không thể từ chối lời thách thức này.
"Tại sao tôi lại không dám?" Phước cười khẩy, cố gắng giữ giọng điệu tự tin nhưng các ngón tay ông ta đã vô thức bấu chặt vào mép bục phát biểu đến mức các khớp xương trắng bệch.
"Hệ thống robot phẫu thuật thử nghiệm của phòng thí nghiệm chúng tôi đã được lập trình sẵn và đồng bộ hóa hoàn hảo."
"Cậu cứ việc chạy thử nghiệm, để xem một kẻ dốt nát như cậu có thể tìm ra được lỗi gì trong công trình vĩ đại của tôi!"
Tuấn Anh không đáp lời, anh bình thản bước lên sân khấu lớn, đi thẳng về phía bục điều khiển kỹ thuật nơi đặt cánh tay robot phẫu thuật cơ khí đa khớp trị giá hàng tỷ đồng đang nằm im lìm.
Anh mở chiếc laptop chuyên dụng của mình ra, cắm cáp kết nối trực tiếp vào cổng điều khiển trung tâm của robot, đồng thời truyền hình ảnh màn hình laptop lên màn hình LED khổng lồ của hội trường.
Lê Minh An bước lên bên cạnh anh, cô mở tập hồ sơ giám định pháp lý ra và bắt đầu trình bày trước toàn thể hội đồng thẩm định độc lập.
"Thưa hội đồng khoa học và các vị đại biểu," Tuấn Anh dõng dạc nói, giọng nói của anh vang vọng khắp hội trường C2 đầy đanh thép.
"Hôm nay, với sự hỗ trợ công nghệ giám định pháp lý mã nguồn của VietIP Forensics, tôi sẽ chứng minh cho mọi người thấy sự thật đằng sau thuật toán PMDO của Giáo sư Lê Hữu Phước."
"Cuốn giáo trình và thuật toán mà ông Phước tự nhận là công trình tự nghiên cứu suốt năm năm qua thực chất là được sao chép nguyên bản từ mã nguồn mở phiên bản thử nghiệm năm 2023 của nhóm nghiên cứu chúng tôi tại Đại học Kỹ thuật Munich."
"Để chứng minh điều này, tôi xin trình bày kết quả phân tích so sánh mã nguồn giữa hai hệ thống."
Mân hình LED khổng lồ lập tức hiển thị hai cột mã nguồn chạy song song, với hàng trăm dòng code trùng khớp nhau đến từng dấu chấm, dấu phẩy và cả những đoạn chú thích bằng tiếng Anh.
Đặc biệt, trên màn hình hiển thị nổi bật những chuỗi ký tự định danh tác giả ẩn chứa trong phần mô tả thuật toán toán học mà Phước đã bỏ qua không xóa đi vì không hiểu bản chất kỹ thuật.
Cả hội trường lớn C2 lập tức ồ lên kinh ngạc, những tiếng xầm xì, bàn tán xôn xao vang lên không ngớt.
Gương mặt Lê Hữu Phước lập tức biến sắc, mồ hôi lạnh chảy dài từ trên trán xuống cằm, ướt đẫm cả cổ áo sơ mi.
"Cậu... cậu vu khống!" Phước gào lên qua micro, giọng nói run rẩy và đầy hoảng loạn.
"Đó chỉ là những đoạn code chuẩn hóa quốc tế mà bất kỳ ai nghiên cứu về cơ học máy cũng phải viết như vậy! Sự trùng hợp ngẫu nhiên này không chứng minh được điều gì cả!"
Tuấn Anh nhìn Phước với ánh mắt khinh bỉ sâu sắc: "Sự trùng hợp ngẫu nhiên? Vậy ông có biết tại sao trong phiên bản thử nghiệm năm 2023 đó, tôi lại cố tình viết sai dấu chuyển vị của ma trận Jacobi ở dòng thứ ba của hệ phương trình không?"
"Đó không phải là một lỗi vô ý, mà là một cái bẫy bản quyền toán học mà tôi cố tình cài cắm vào để theo dõi các hành vi sao chép lậu công nghệ."
"Bởi vì tôi biết chắc chắn rằng, một kẻ chỉ biết ăn cắp chất xám mà không có kiến thức nền tảng thực sự sẽ chỉ biết chép nguyên văn mà không bao giờ phát hiện ra lỗi sai cốt lõi đó."
"Và chính ông, Giáo sư Lê Hữu Phước, đã chép nguyên văn lỗi sai chết người đó vào bản đăng ký bằng sáng chế độc quyền và hệ thống điều khiển robot phẫu thuật này!"
Phước tái mét mặt mày, gối run rẩy suýt đứng không vững: "Cậu... cậu nói láo! Hệ thống của tôi vẫn chạy tốt! Cánh tay robot vẫn di chuyển bình thường!"
"Vậy sao?" Tuấn Anh khẽ mỉm cười lạnh lùng, ngón tay anh gõ một lệnh dứt khoát trên bàn phím laptop.
"Tôi vừa nhập vào hệ thống điều khiển của ông một bộ tham số góc Euler chín mươi độ - điểm kỳ dị Euler phổ biến trong chuyển động quay của robot đa khớp."
"Nếu thuật toán PMDO của ông thực sự do ông viết ra và đã được hoàn thiện, robot sẽ tự động kích hoạt bộ lọc Kalman thích ứng để triệt tiêu singularity và tiếp tục di chuyển mượt mà."
"Nhưng nếu đây chỉ là bản sao lỗi của tôi..."
Tuấn Anh chưa kịp dứt lời, cánh tay robot phẫu thuật đa khớp đặt trên sân khấu đột ngột giật mạnh một cái cực kỳ tàn khốc.
"Rầm! Chát!" - những tiếng kim loại va chạm, gãy gập chát chúa vang lên liên tục ngay trên sân khấu lớn.
Các khớp cơ khí của cánh tay robot phẫu thuật quay cuồng điên cuồng, mất kiểm soát hoàn toàn rồi gãy gập trục khuỷu chính gục xuống bàn thí nghiệm, phát ra những tiếng kêu rè rè đầy bất lực.
Một làn khói đen nghi ngút bốc lên từ hộp động cơ điều khiển servo bị quá tải dòng điện, và trên màn hình hiển thị hệ thống báo lỗi singularity đỏ rực rỡ nhấp nháy liên hồi.
Toàn bộ hội trường C2 đứng phắt dậy trong sự kinh hoàng tột độ, các chuyên gia y tế và quan chức cấp cao đều tái mặt khi chứng kiến cảnh tượng hủy hoại thiết bị cơ khí trị giá hàng tỷ đồng chỉ trong tích tắc.
Nếu đây là một ca phẫu thuật thực tế trên cơ thể người, bệnh nhân chắc chắn đã tử vong ngay lập tức do cú giật mất kiểm soát của cánh tay robot lỗi.
Lê Hữu Phước đứng đờ người trên sân khấu, đôi mắt trợn ngược đầy kinh hoàng, gối quỳ xuống đất cộp một tiếng vang dội bên cạnh chiếc bục phát biểu đã đổ nghiêng.
Ông ta lẩm bẩm trong sự tuyệt vọng tột cùng: "Không thể nào... tại sao lại bị gãy trục khớp... tại sao ma trận Jacobi lại bị phân kỳ..."