Mưa rơi lất phất bên ngoài tiệm trà, từng giọt nước bám vào kính cửa sổ như những giọt nước mắt đẫm lệ của một thế giới đã bị hủy diệt. Tiếng gió rít qua các tán cây đã héo úa, hòa cùng tiếng lách tách của mưa tạo nên một bản nhạc buồn tẻ, mang theo nỗi hoài niệm về một thời huy hoàng đã qua. Trong không gian u ám ấy, Lạc Phong và Thiên ngồi cạnh nhau, dõi mắt qua khung cửa, chẳng ai nói gì, nhưng những suy nghĩ quẩn quanh đủ để làm không khí thêm nặng nề. Lạc Phong thỉnh thoảng lại nhìn lên đồng hồ treo tường. Mỗi giây trôi qua như một nhát dao cắt vào sự bình yên giả tạo của họ. Họ biết rằng gia tộc Vũ đang lầm lũi đi tìm họ. Những cuộc chiến ngấm ngầm giữa các gia đình trong thế giới hậu tận thế này đã trở thành một phần cuộc sống mà không ai có thể thoát ra, dù chỉ trong giây lát. Thiên, với nét mặt trầm ngâm, cọ nhẹ tay vào chiếc cốc nhỏ bằng đất sét, nơi chứa đựng thức uống ấm áp mà cả hai đã cùng chia sẻ suốt một thời gian dài. "Chúng ta không thể ngồi đây mãi như thế này," Thiên phá vỡ sự im lặng, giọng nói hơi run. "Họ sẽ không dừng lại. Mỗi phút trôi qua, họ càng gần hơn." Lạc Phong nhìn thẳng vào mắt Thiên, ánh mắt anh đầy sự trăn trở. Thật sự, họ đã biết rõ mọi bước đi của gia tộc Vũ. Nhưng điều gì ngăn cản họ hành động? Là sự sợ hãi, hay đơn giản chỉ là một niềm hy vọng mỏng manh rằng có thể sống sót thêm một ngày nữa mà không phải đổ máu? Anh lắc đầu, tự trách bản thân vì không thể nghĩ ra kế hoạch nào khả thi để bảo vệ nơi đây, nơi đã trở thành mái nhà của họ giữa thế giới tăm tối này. Trời bắt đầu đổ cơn mưa lớn hơn, tiếng nước rơi xuống nền đất trống trải văng lên những âm thanh đục đẽo, như một lời nhắc nhở rằng sự yên bình có thể kết thúc bất kỳ lúc nào. Đúng lúc ấy, một âm thanh vang lên từ cửa ra vào. Cánh cửa bật mở với một âm thanh chói tai, và một bóng hình lừng lững bước vào. Lạc Phong và Thiên lập tức khựng lại, cả hai nín thở khi nhận ra người bước vào – Vũ, nữ lãnh đạo gia tộc Vũ, với vẻ mặt tự mãn như thể đã thắng lợi từ trước. "Mọi chuyện thật thú vị khi tìm thấy các bạn ở đây," Vũ cất tiếng, giọng nói của cô ta đầy kiêu ngạo. Ánh mắt cô ta sáng rực, hiện rõ sự tàn nhẫn trong từng lời nói. "Các bạn không có ý định trốn chạy hay sao? Thật sự là không gì có thể thoát khỏi sự kiểm soát của chúng tôi." Lạc Phong cảm thấy từng mảnh ghép của sự bình yên đang tan vỡ, như một bức tranh bị xé nát. Ánh mắt của Vũ như mũi tên nhắm thẳng vào anh, khiến trái tim anh đập nhanh hơn. "Đây không phải nơi dành cho những kẻ yếu đuối,” anh đáp lại, cố giữ cho giọng mình bình tĩnh, nhưng sự lo lắng trong anh không thể che giấu. "Yếu đuối? Tôi không nghĩ bạn hiểu rõ nghĩa của từ đó trong thế giới này," Vũ cười khẩy, bước thêm một bước gần hơn. Thiên nắm chặt tay lại, cảm giác bất an tràn ngập khắp cơ thể. "Chúng ta không muốn gây sự, Vũ," Thiên lên tiếng, cố gắng kìm nén sự run rẩy trong giọng nói. "Chúng ta chỉ muốn sống yên ổn.” "Một nơi yên ổn? Trong một thế giới như thế này?" Cô ta lắc đầu, ánh mắt lấp lánh như những mảnh vỡ thủy tinh, lạnh lùng và sắc bén. "Các bạn chỉ đang bám víu vào một ảo tưởng, và ảo tưởng đó sẽ nhanh chóng tan biến khi mà gia tộc của tôi đang ở đây." Giữa lúc căng thẳng, tiếng mưa ngoài kia như hòa quyện vào không khí trong tiệm trà, tạo nên một bầu không gian đặc quánh. Mọi thứ dường như đang khựng lại, và cả ba nhân vật đều chìm trong cảm xúc lấn cấn. Lạc Phong hoang mang, nhìn Thiên rồi lại nhìn Vũ, như thể tìm kiếm một hướng đi thoát giữa dòng nước chảy xiết. "Có lẽ chúng ta nên thảo luận một cách hòa bình," Lạc Phong thử đưa ra, nhưng âm thanh của anh không đủ mạnh để phá vỡ bầu không khí căng thẳng. "Chúng ta có thể tìm ra cách sống chung mà không cần phải xảy ra xung đột." "Đã bao giờ bạn nghĩ rằng sống chung là điều không thể trong thế giới này chưa, Lạc Phong?" Vũ lắc đầu và bước một bước tiến gần hơn, khuôn mặt cô ta giờ đây chỉ cách Lạc Phong không xa. "Tôi không có thời gian cho những cuộc trò chuyện tầm phào." Chân tay Lạc Phong lạnh toát, anh cảm giác như những giọt mưa bên ngoài đang nhỏ từng nhát vào tâm trí anh. Mọi tính toán, từng kế hoạch mờ nhạt dần trong sự hiện diện dễ khiến người ta bị điên cuồng của Vũ. Thiên đứng bên cạnh, mắt cô nhìn vào Lạc Phong, tựa như đang cầu cứu. Họ cần một kế hoạch, nhưng thời gian đang cạn kiệt. Vũ nghiêng đầu, đôi mắt cô ta như hai viên ngọc bích sáng rực trong một không gian mờ tối. "Có lẽ tôi đã quá nhẹ tay với các bạn. Đã đến lúc các bạn cần phải nhận ra rằng thiếu sót trong sự chuẩn bị sẽ dẫn đến một cái giá rất đắt." Cuối cùng, Vũ rút một con dao nhỏ từ bên hông, bóng tối xung quanh như bị rút cạn ánh sáng. "Hãy chuẩn bị cho sự thật, Lạc Phong. Tôi không đến đây để đàm phán. Tôi đến để xác định lại vị trí của chúng ta trong thế giới này." Nhưng ngay lúc này, một tiếng động vang lên từ phía sau cô ta – một âm thanh rất quen thuộc, và cũng rất đáng sợ. Mọi ánh mắt đều xoay về hướng đó, Lạc Phong nín thở khi cảm nhận được một điều gì đó bất thường đang đến gần. Ở đó, trong màn mưa đen tối, một bóng hình khác bất ngờ xuất hiện, khiến bầu không khí tưởng chừng như đã bị đặt vào trạng thái tĩnh mịch bỗng chốc vỡ tung ra. Một kẻ thù không ngờ đang đứng đó, chỉ chực chờ cơ hội để đảo lộn mọi thứ. Và trong khoảnh khắc ấy, Lạc Phong nhận ra rằng không chỉ cuộc chiến giữa các gia tộc mới là đáng sợ, mà còn là những bí ẩn ẩn khuất đằng sau những người mà họ tin tưởng.