Chương 8: Đêm Mưa và Bí Ẩn

Ánh đèn vàng nhạt từ tiệm trà của Lạc Phong lấp lánh giữa màn đêm tĩnh lặng, như một ngọn hải đăng giữa biển cả. Lạc Phong ngồi sau quầy, tay nâng tách trà nóng, hít thở hương vị thảo dược và cảm nhận sự ấm áp lan tỏa từ cổ họng xuống bụng. Mưa rơi bên ngoài tạo nên một âm thanh đều đặn, vang lên như nhịp đập của một trái tim bị tổn thương. Mỗi tiếng mưa như một lời nhắc nhở, rằng thế giới ngoài kia vẫn đang chìm trong hỗn loạn. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, qua màn mưa, cô thấy những bóng đen lướt qua, thoáng chốc rồi biến mất. Vùng đất này không còn gì ngoài những kỷ niệm, những nỗi đau và sự khao khát sống. Huy, người bạn cũ, bước vào tiệm, hất chiếc áo mưa ướt sũng và nhìn Lạc Phong, ánh mắt anh hiện rõ sự lo lắng. “Còn muốn tiếp tục tìm Thiên không?” Huy hỏi, giọng điệu nghiêm túc như thể đang cân nhắc từng từ. “Cậu biết tôi không thể dừng lại,” Lạc Phong đáp, dứt khoát. “Cô ấy không chỉ là một giấc mơ. Cô ấy là một phần của tôi.” Huy khẽ thở dài, đôi mắt anh lấp lánh ánh hoài nghi. “Nhưng Thiên có thể đã rơi vào tầm ngắm của họ rồi. Tổ chức bí mật này… họ không chừa một ai. Những người có khả năng như cô ấy, họ sẽ không ngần ngại lợi dụng.” Lạc Phong cảm thấy trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Cô đã nghe về tổ chức bí mật này, những kẻ săn lùng những người có năng lực đặc biệt trong cái thế giới khắc nghiệt này. Nhưng không ai có thể ngăn cản cô tìm kiếm Thiên. Cô không chỉ là một người bạn, mà còn là ánh sáng duy nhất còn lại trong thế giới đen tối này. “Huy, cậu cần tin tưởng tôi. Tôi không chỉ đang tìm kiếm cô ấy vì cảm xúc. Tôi tin rằng cô ấy có thể giúp mọi người, làm cho cái thế giới này tươi đẹp hơn.” Huy lắc đầu, một nỗi lo lắng hiện lên trong đôi mắt. “Lạc Phong, tôi lo cho cậu. Cậu không biết những gì đang chờ đợi ở phía trước. Có thể tổ chức đó sẽ theo dõi cậu ngay lúc này, chỉ chờ một sơ hở để tóm lấy.” Mưa gõ nhẹ vào cửa kính, tiếng nước chảy rào rạt như tiếng lòng Lạc Phong đang thổn thức. Cô cảm nhận được nỗi lo lắng của Huy. Những hồi ức về những lần cùng nhau chiến đấu trong những trận đánh sinh tử, những lần họ cùng nhau vượt qua bão táp, đều ùa về. Nhưng giờ đây, cô đang đứng trước ngã ba đường — giữa tình cảm và sự sống còn. Trong giây phút đó, một bóng dáng lạ xuất hiện phía cuối đường. Hình dáng ấy dường như đã đứng đó từ lâu, nhưng giờ mới lộ diện. Huy cũng nhìn thấy, cả hai người cùng quay lại, ánh mắt giao nhau đầy bất an. Lạc Phong cảm thấy một hơi lạnh chạy dọc sống lưng, sự hiện diện của kẻ lạ như một lời cảnh tỉnh. “Kẻ đó không giống như những người khác,” Huy thì thầm, ánh mắt tràn đầy nghi ngờ. “Có gì đó không ổn. Tôi cảm nhận được điều đó.” Kẻ lạ mặt tiến lại gần, từng bước chân chậm rãi và chắc chắn. Lạc Phong cảm nhận được không khí xung quanh như đặc quánh lại, tim cô đập mạnh. Huy đứng chắn trước mặt cô, một phản xạ bảo vệ tự nhiên. “Cậu muốn gì?” Huy lên tiếng, giọng đầy sắc lạnh. Kẻ lạ chỉ cười, một nụ cười lạnh lẽo, đôi mắt hắn phản chiếu ánh đèn trong tiệm trà, như những bức tranh vẽ nên sự bí ẩn. “Tôi đến vì một lý do,” hắn nói, giọng trầm và êm ái như tiếng mưa. “Tôi biết về Thiên. Cô ấy đang ở nơi mà các bạn không thể tìm thấy.” Lạc Phong cảm thấy như có một luồng điện chạy qua cơ thể khi nghe nhắc đến tên Thiên. Huy nghi ngờ, nhưng Lạc Phong đã không thể cưỡng lại sự thôi thúc. “Nói cho tôi biết cô ấy đang ở đâu,” Lạc Phong yêu cầu, ánh mắt không rời kẻ lạ. Hắn cười tự mãn, đôi mắt lấp lánh sự khinh miệt. “Không dễ dàng như vậy đâu. Đổi lại, tôi cần một thứ từ các bạn.” “Thứ gì?” Huy hỏi, không rời mắt khỏi kẻ lạ, sẵn sàng cho mọi tình huống có thể xảy ra. “Tôi cần thông tin. Một cái gì đó mà các bạn cho là không quan trọng. Một bí mật có thể cứu sống hoặc giết chết.” Giọng hắn vừa nhỏ nhẹ vừa đáng sợ, như thể đã biết rõ mọi điều thầm kín của họ. Lạc Phong thấy não mình quay cuồng. Cô không thể để hắn thao túng họ. “Chúng tôi sẽ không cho bạn bất cứ điều gì,” cô mạnh mẽ đáp lại, nhưng sự kiên quyết của cô có vẻ yếu ớt trước áp lực của kẻ lạ. Kẻ lạ chầm chậm gật đầu, nụ cười của hắn không thay đổi. “Rất tốt. Nhưng hãy nhớ, tôi không phải là kẻ mà các bạn có thể xem thường. Tôi sẽ trở lại.” Hắn quay lưng bỏ đi, để lại những câu hỏi và một cảm giác bất an trong không khí. Lạc Phong nhìn theo bóng dáng hắn, lòng tràn đầy lo lắng và mơ hồ. Kẻ lạ này xuất hiện như một dấu hiệu, và Thiên vẫn ở đâu đó ngoài kia, trong khi thời gian đang chạy đua với họ. Huy đặt tay lên vai cô, “Cậu có chắc mình muốn tiếp tục con đường này không?” Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự kiên cường trong lòng mình. “Tôi không thể đứng yên. Thiên cần tôi.” Nhưng rồi, câu hỏi còn khắc khoải bên trong cô… Họ đang đi vào một cuộc chiến không thể đoán trước. Ai sẽ là người sống sót trong thế giới này? Cô quay lại nhìn mưa, từng giọt nước lăn dài trên cửa kính, như những giọt nước mắt nhung nhớ. Cô không biết điều gì đang chờ đợi ở phía trước, nhưng một điều là chắc chắn: cuộc hành trình này sẽ không dễ dàng. Và rồi, một tiếng động lạ vọng lại từ phía cửa. Cánh cửa khẽ mở ra, để lộ một ánh sáng lờ mờ bên ngoài. Lạc Phong và Huy nhìn nhau, rồi họ đồng loạt quay lại nhìn. Một âm thanh kỳ lạ vang lên giữa đêm mưa, như thể có điều gì đó đang đến gần…

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng