Trời nổi cơn giông dữ dội, những đợt gió lạnh lẽo như tát vào mặt Lạc Phong khi anh bước ra khỏi tiệm trà. Mùi ẩm ướt của đất hòa quyện với không khí đầy bụi bặm, khung cảnh hoang tàn của những tòa nhà đổ nát đã trở nên quen thuộc, nhưng hôm nay, nó mang theo một cảm giác nặng nề bất thường. Tiếng sấm vang vọng, và ánh chớp lấp lánh trên bầu trời tối sầm như một lời cảnh báo. Mọi thứ dường như đang rệu rã theo những gì còn sót lại của một thế giới đã từng lấp lánh ánh sáng.
Lạc Phong thở dài, ánh mắt chăm chú nhìn vào khoảng không. Anh đã không thể ngừng nghĩ về Thiên, người con gái mà anh đã chăm sóc từ khi vụ thảm họa xảy ra. Thiên đã bị mất trong mê cung những tàn tích của thành phố này, và mỗi ngày qua đi, nỗi lo lắng cho cô chỉ càng gia tăng. “Liệu cô ấy có an toàn không? Có ai đã tìm thấy cô ấy chưa?” Anh tự hỏi trong lòng, nhưng câu trả lời chỉ mang lại thêm sự tuyệt vọng.
Đúng lúc này, một bóng người xuất hiện từ phía xa, trong làn mưa đổ. Một gã lạ mặt, với gương mặt bị che khuất bởi chiếc mũ rộng vành, bước tới gần. Lạc Phong cảm thấy tim mình đập mạnh. Trực giác của anh mách bảo rằng điều này không bình thường. Gã ta dừng lại, ánh mắt quét qua những tàn tích như đang tìm kiếm thứ gì đó, và sau đó, dừng lại ở Lạc Phong. “Mày là Lạc Phong phải không?” giọng gã trầm thấp, nhưng trong đó chứa đựng âm hưởng lềnh lộng như sức gió qua những tán cây khô.
Lạc Phong nhíu mày. “Ai là người gửi anh đến đây?”
Gã lạ mặt khẽ nở một nụ cười, nhưng không có dấu hiệu của sự thân thiện. “Gửi anh ư? Không, tôi chỉ đến để xem xét.” Giọng nói của hắn như một luồng khí lạnh lẽo, băng giá.
“Xem xét cái gì? Tôi không có gì để cho ngươi.” Lạc Phong cảm thấy mồ hôi tuôn rơi, trong khi lòng anh tăng tốc như thể muốn nhảy ra ngoài. Đầu óc anh như một cái cuộn giấy xé toạc, suy nghĩ lộn xộn không ngừng. Tại sao một gã lạ mặt lại tìm đến anh? Có điều gì đang xảy ra ở phía bên kia?
"Tôi không quan tâm đến những gì anh có. Tôi chỉ quan tâm đến cô gái mà anh gọi là Thiên." Gã lạ mặt dừng lại, ánh mắt đâm thẳng vào Lạc Phong như một mũi mác sắc nhọn. "Nếu muốn biết thêm, hãy đến nơi mà những người như anh không dám đặt chân." Hắn thì thầm, và Lạc Phong cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. “Ngươi đang đe dọa tôi sao?”
“Không, tôi chỉ đang cảnh báo.” Giọng của gã ta nhẹ nhàng nhưng cực kỳ lạnh lùng. “Mọi thứ mà mày biết đang ở trong tầm kiểm soát của một thế lực lớn hơn, và Thiên chính là chìa khóa.” Nói rồi, hắn quay đi, nhưng trước khi Lạc Phong kịp phản ứng, gã đã biến mất trong làn mưa.
Lạc Phong đứng đó, tim đập thình thịch, không biết mình phải làm gì. Một làn sóng tức giận dâng lên trong lòng, mâu thuẫn với sự lo lắng. Tại sao hắn lại nói về Thiên như vậy? Cô ấy có liên quan gì đến những thế lực đen tối mà hắn ám chỉ? Các suy nghĩ quẩn quanh trong đầu khiến anh dường như không thể thở.
“Dạo này có những tin đồn lạ lắm,” một giọng nói quen thuộc cắt ngang dòng suy nghĩ của Lạc Phong. Quay lại, anh nhận ra đó là Huy, một người bạn cũ từ thời trước thảm họa. Huy đứng đó, quần áo ướt sũng nhưng gương mặt vẫn giữ được sự lạc quan hiếm hoi.
“Tin đồn gì?” Lạc Phong hỏi mỉm cười nhưng trong lòng không yên.
“Nghe nói có một tổ chức bí mật đang tìm kiếm những người sống sót có khả năng đặc biệt. Họ dường như đang ráo riết săn lùng.” Huy nói, ánh mắt có phần lo lắng. “Mày có nghe nói gì về điều này không?”
Từng từ trong câu nói của Huy như từng nhát dao đâm vào tâm trí Lạc Phong. Những gì mà gã lạ mặt nói đột nhiên trở nên có ý nghĩa hơn bao giờ hết. Thiên không phải chỉ là một cô gái bình thường; có thể cô ấy có liên quan đến những bí ẩn mà anh muốn tìm hiểu. Và càng tìm hiểu, Lạc Phong càng cảm thấy sự cần thiết phải hành động.
“Huy, mày có biết bất cứ thông tin nào về tổ chức đó không?” Lạc Phong hỏi, lòng dấy lên hy vọng nhưng cũng đầy nghi ngờ. Huy ngập ngừng một chút rồi nói: “Mọi người bảo họ điên cuồng và tàn nhẫn. Không ai dám bước vào những khu vực mà họ hoạt động. Có thể mày sẽ không còn an toàn ở đây nữa.”
Lạc Phong nhìn ra xa, nơi những tòa nhà lêu lêu đã bắt đầu nhuộm sắc đỏ từ ánh chớp. Trái tim anh như nén lại mà không thể thở; cái cảm giác bất an trở lại. “Nếu Thiên thực sự là một phần của điều này, mình không thể đứng im,” anh tự nhủ.
“Mày không định liều lĩnh đi tìm cô ấy chứ?” Huy hỏi, lo lắng hiện rõ trên gương mặt. “Đó không phải là một nơi an toàn.”
Lạc Phong nhìn vào ánh mắt của Huy. “Nếu không tìm, mình sẽ sống trong sự dằn vặt.” Anh xoay người, ánh mắt hướng về phía những đổ nát phía xa, nơi mà gã lạ mặt đã rời đi. “Mình phải tìm ra bí mật trước khi quá muộn.”
Nếu anh không làm điều này, thì không chỉ Thiên sẽ trở thành nạn nhân, mà có thể cả những người còn lại trong cộng đồng nhỏ bé của họ sẽ bị cuốn vào cái vòng xoáy tàn khốc ấy. Nhưng có một điều mà Lạc Phong không biết; mỗi bước anh đi đều đã được theo dõi. Bóng dáng của một kẻ thù ẩn nấp đang chờ đợi thời cơ.
Và trong cái thế giới khắc nghiệt này, chỉ cần một bước sai lầm có thể đánh dấu sự kết thúc cho tất cả.