Chương 2: Hợp Tác Dưới Áp Lực
Trong một buổi chiều oi ả của Hà Nội, ánh mặt trời chói chang chiếu qua cửa kính văn phòng luật sư, tạo ra những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ bóng loáng.
Vũ Thu Hà, một nữ luật sư nổi tiếng với tài năng và sự sắc sảo, ngồi sau chiếc bàn làm việc lớn, tay cầm bút lướt trên những trang tài liệu.
Đôi mắt cô, sáng và quyết đoán, không rời khỏi những thông tin cần thiết về vụ việc của Bình.
Cô dừng lại, nhìn lên khi nghe thấy tiếng gõ cửa nhẹ nhàng.
- Mời vào!
Giọng cô vang lên, nhưng bên trong có chút gì đó căng thẳng.
Cánh cửa mở ra, Bình bước vào, nét mặt anh hơi nhăn lại, mồ hôi lấp lánh trên trán.
Cảm nhận được bầu không khí nặng nề, anh khẽ nuốt nước bọt, tay anh siết chặt lại, tạo thành những nắm đấm nhỏ.
- Tôi đến đúng giờ chứ?
- Anh hỏi, giọng lắp bắp.
- Đúng giờ, nhưng tôi hy vọng bạn đã chuẩn bị những gì tôi cần.
- Vũ Thu Hà đáp, ánh mắt cô chạm vào anh như một mũi dao sắc.
Bình gật đầu, nhưng trong lòng anh đầy lo lắng.
- Tôi đã cố gắng thu thập những tài liệu liên quan đến vụ việc.
- Anh nói, giọng hơi run.
- Cố gắng thôi chưa đủ.
- Cô cắt ngang, giọng điệu lạnh lùng.
- Bạn cần phải cung cấp đầy đủ bằng chứng pháp lý, không thể là những mảnh ghép rời rạc.
- Hà nhấn mạnh.
Bình nhìn xuống mặt bàn, lòng bàn tay anh ẩm ướt, cảm giác như có một khối nặng đè lên ngực.
- Tôi hiểu rồi, nhưng tôi không biết bắt đầu từ đâu.
- Anh thở dài.
Hà thở ra một hơi dài, cô hiểu rằng không thể trách móc anh trong hoàn cảnh này.
- Hãy bắt đầu từ những gì bạn có.
- Cô nhẹ nhàng hơn, nhưng vẫn giữ được sự nghiêm túc.
Bình lấy một tập tài liệu từ trong cặp ra, đặt lên bàn, tay anh hơi run rẩy.
- Đây là các biên bản ghi lại sự việc mà tôi đã gặp phải.
- Anh nói, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào cô.
- Bạn cần phải chắc chắn rằng những tài liệu này là có giá trị pháp lý.
- Hà nhắc nhở, lật từng trang một cách cẩn thận.
Trong không gian yên tĩnh, chỉ còn tiếng lật giấy và hơi thở nặng nề của cả hai người.
- Tôi cần những nhân chứng.
- Cô nói, không ngẩng đầu lên.
- Họ không dám nói gì.
- Bình trả lời, giọng anh đầy thất vọng.
- Không thể chấp nhận điều đó.
- Hà kiên quyết.
- Bạn phải tìm cách thuyết phục họ.
Bình ngồi im lặng, không biết phải làm gì tiếp theo.
- Còn những chứng cứ khác?
- Cô hỏi.
- Tôi đã lưu lại những tin nhắn từ hiệu trưởng và một số giáo viên khác.
- Anh nói, giọng yếu ớt.
- Tin nhắn không đủ.
- Hà đáp, ánh mắt sắc bén.
- Bạn cần phải có video hoặc hình ảnh cụ thể, điều đó mới có thể thuyết phục được tòa án.
Bình gật đầu, trong lòng anh dâng lên một cảm giác bất lực.
- Tôi sẽ cố gắng tìm thêm.
- Anh thốt lên, nhưng sự tự tin trong giọng nói của anh đã bắt đầu phai nhạt.
- Cố gắng không phải là lựa chọn - Vũ Thu Hà nói, ánh mắt cô bừng sáng.
- Bạn cần phải có kế hoạch cụ thể để thu thập chứng cứ.
Cô đứng dậy, đi lại gần cửa sổ, nơi ánh nắng lọt qua từng khe hở, tạo thành những vệt sáng trên nền đất.
- Nếu bạn không có chứng cứ, tôi không thể giúp bạn.
- Cô quay lại, giọng kiên quyết.
- Tôi hiểu.
- Bình thở dài, gương mặt anh nhăn lại, như thể đang phải đối mặt với một cơn bão lớn.
- Hãy nhớ rằng, cuộc chiến này không chỉ đơn giản là đấu tranh cho bạn mà còn cho những giáo viên khác.
- Hà nhấn mạnh, ánh mắt cô trở nên nghiêm túc hơn.
Bình cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ bên trong, nhưng nỗi sợ hãi vẫn không thể nào tan biến.
- Tôi sẽ làm tất cả những gì có thể.
- Anh nói, quyết tâm trong từng chữ.
- Tốt.
- Cô gật đầu, nét mặt dịu lại.
- Hãy nhớ rằng, tôi sẽ không làm việc với những người thiếu quyết tâm.
- Tôi không thiếu quyết tâm.
- Bình đáp, ánh mắt anh bừng sáng, như thể một ngọn lửa được thổi bùng lên.
- Vậy thì hãy chứng minh điều đó.
- Hà nói, giọng đầy thách thức.
Bình cảm thấy như có một cú sốc điện chạy qua người, động lực trong anh đã được khơi dậy.
- Tôi sẽ không để cô thất vọng.
- Anh tuyên bố, giọng đầy tự tin.
- Tôi hy vọng như vậy.
- Vũ Thu Hà mỉm cười, nhưng trong ánh mắt cô vẫn hiện lên sự nghi ngờ.
Buổi làm việc kết thúc, Bình rời khỏi văn phòng, và trong lòng anh có một cảm giác lẫn lộn.
Anh biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng khi nhìn vào ánh mắt kiên quyết của Vũ Thu Hà, anh cảm thấy như mình không còn đơn độc.
Cố gắng thu thập những chứng cứ pháp lý, Bình tự nhủ mình, tâm trạng nặng nề nhưng tràn đầy quyết tâm.
Và trong một góc khuất của Hà Nội, giữa những bộn bề lo toan, một cuộc chiến vì danh dự đã bắt đầu, nơi mà sự thật cần phải được bảo vệ.