Chương 5: Đối Mặt Với Bão Tố
Bình và Vũ Thu Hà đứng giữa một cánh đồng rộng lớn, nơi mà ánh nắng mặt trời như thiêu đốt mọi thứ xung quanh.
Hơi nóng từ mặt đất bốc lên, khiến cho không khí trở nên ngột ngạt, làm mồ hôi chảy dọc sống lưng Bình.
Ở phía xa, những cơn gió nhẹ thổi qua mang theo mùi cỏ khô, nhưng trong lòng Bình không thể nào cảm nhận được sự thanh bình của thiên nhiên.
Hà nhìn Bình, ánh mắt cô chứa đầy quyết tâm nhưng cũng không thiếu phần lo lắng.
- Chúng ta cần phải tìm được chứng cứ trước khi họ phát hiện ra, không thể chần chừ thêm nữa, - Hà nói, giọng cô dứt khoát nhưng không giấu nổi sự căng thẳng.
Bình gật đầu, khớp tay anh run rẩy khi anh rút chiếc điện thoại ra.
- Tôi đã tìm thấy một số thông tin quan trọng về Trần Hữu Đạo, - Bình khẽ nói, nhưng âm thanh của anh như bị gió cuốn đi.
- Vậy thì chúng ta phải hành động ngay bây giờ, - Hà đáp, ánh mắt sáng rực lên với một sự quyết tâm mãnh liệt.
Bình cảm thấy tim mình đập mạnh, một phần vì lo lắng, một phần vì cảm xúc đang dâng trào.
Họ bắt đầu di chuyển về phía khu vực mà Đạo và đồng bọn thường xuyên lui tới.
Bầu không khí trở nên căng thẳng hơn khi họ tiến gần hơn tới một ngôi nhà hoang bên bờ sông, nơi mà có nhiều tin đồn về những hoạt động mờ ám của Đạo.
Hà dừng lại, hít một hơi thật sâu.
- Chúng ta sẽ vào bên trong, nhưng phải cẩn thận.
Nếu bị phát hiện, chúng ta sẽ không còn cơ hội nào nữa đâu.
Bình cảm thấy hơi thở của mình trở nên dồn dập, sự hồi hộp lấn át mọi suy nghĩ khác.
Hà nhẹ nhàng đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ, nó phát ra tiếng kêu răng rắc, như thể đang cảnh báo họ.
Trong ánh sáng mờ mờ, những món đồ vật cũ kỹ và bụi bặm hiện ra, tạo nên một cảm giác lạnh lẽo đến rợn người.
- Chúng ta phải tìm kiếm nhanh chóng, - Bình thì thầm, lòng bàn tay anh lại ướt đẫm mồ hôi.
Hà gật đầu, bắt đầu lục lọi các ngăn tủ và góc tối trong ngôi nhà.
Thời gian trôi qua chậm chạp, và từng giây phút đều trở nên quý giá hơn bao giờ hết.
Bình cúi xuống tìm kiếm một chiếc hòm gỗ cũ, bất chợt anh cảm thấy có ánh mắt đang theo dõi mình.
Nhưng khi anh ngẩng đầu lên, mọi thứ vẫn yên ắng.
- Có gì không ổn sao?
- Hà hỏi, giọng cô đầy lo lắng.
Bình lắc đầu, nhưng cảm giác bất an vẫn bám riết lấy anh.
Đột nhiên, một tiếng động lớn phát ra từ bên ngoài, như thể có ai đó vừa đạp mạnh vào cánh cửa.
- Chạy!
- Bình quát lên, cả hai lập tức lao về phía cửa.
Nhưng tiếng bước chân gấp gáp và những tiếng la hét đã vang lên, khiến chân họ như bị chôn chặt tại chỗ.
- Đó là bọn chúng!
- Hà thốt lên, mồ hôi rịn ra trên trán cô.
Bình nhanh chóng quay lại, tìm kiếm lối thoát.
- Chúng ta không thể ở đây lâu được, - anh nói, giọng nói đã mất đi sự bình tĩnh.
Đột nhiên, cánh cửa bị đẩy mạnh, và một người đàn ông với khuôn mặt dữ tợn xuất hiện, ánh mắt hắn như lửa đốt.
- Các người đang làm gì ở đây?
- Hắn quát, từng chữ như đâm vào tim họ.
Bình cảm thấy chân mình như nhũn ra, nhưng họ không thể bỏ cuộc.
- Chúng tôi chỉ tìm kiếm một số tài liệu, không có ý định gây rối, - Bình cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.
Hà đứng bên cạnh, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm, không để sự sợ hãi chiếm lấy.
- Chúng tôi đã biết về những hành động phi pháp của các người, - cô nói, không chút run rẩy.
Người đàn ông nhếch mép cười, nhưng nụ cười ấy không có chút gì thân thiện.
- Các người nghĩ mình có thể đe dọa được tôi sao?
- Hắn nói, giọng điệu khinh bỉ.
Bình và Hà nhìn nhau, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng họ.
Hà lén lút nhìn về phía chiếc hòm mà họ vừa tìm kiếm, trong đó có một số giấy tờ quan trọng có thể chứng minh những tội ác của Đạo.
- Chúng ta không sợ, - Bình khẳng định, giọng anh mạnh mẽ hơn cả sức mạnh của nỗi sợ.
Người đàn ông tiến gần hơn, tay hắn nắm chặt lại như muốn đấm vào mặt Bình.
- Các người sẽ phải trả giá cho sự ngu ngốc này, - hắn gầm lên.
Nhưng đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ bên ngoài, như thể có một vụ va chạm.
Bình và Hà không kịp nghĩ ngợi, họ lao về phía sau, tìm kiếm lối thoát.
Hà dừng lại, đôi mắt cô nhìn về phía chiếc hòm.
- Chúng ta phải lấy chứng cứ, - cô nói, giọng đầy quyết tâm.
Bình kéo tay cô, nhưng Hà đã kịp lao về phía chiếc hòm.
- Không, Hà!
- anh kêu lên, nhưng đã quá muộn.
Hà mở chiếc hòm, và những tài liệu bên trong như ánh lên trong ánh sáng mờ mờ.
- Đó chính là thứ chúng ta cần!
- Hà reo lên, nhưng không kịp để vui mừng.
Người đàn ông đã đến gần, một cú đấm mạnh mẽ được tung ra về phía họ.
Bình cảm thấy như mọi thứ đang diễn ra chậm lại, và anh chỉ kịp kéo Hà ra khỏi tầm tay của kẻ thù.
Họ lao ra khỏi cửa, không quay đầu lại, chỉ biết chạy hết sức mình.
Trong đầu họ, chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải sống sót và mang chứng cứ về để đấu tranh.
Đằng sau, tiếng gầm gừ tức giận của người đàn ông vọng lại, như một lời hứa hẹn cho một cuộc chiến không hồi kết.