Chương 4: Âm Thầm Gỡ Rối
Trời Hà Nội đang vào mùa thu, những cơn gió nhẹ nhàng thổi qua từng tán cây vàng lá, nhưng không khí trong lòng Bình lại nặng nề như những đám mây đen kịt đang bao trùm.
Anh đứng trước cửa phòng làm việc của hiệu trưởng, lòng đầy lo lắng.
Mồ hôi lấm tấm trên trán, Bình khẽ lau tay lên quần, cảm giác khớp tay mình run rẩy.
Anh cần phải chuẩn bị tinh thần cho một cuộc đối đầu không hề dễ dàng.
“Bình, vào đi!” – tiếng hiệu trưởng vang lên, kéo Bình ra khỏi dòng suy nghĩ.
Anh hít một hơi thật sâu, đẩy cửa bước vào.
Trong phòng, hiệu trưởng Đỗ Minh Ngọc đang ngồi sau chiếc bàn gỗ sồi, ánh mắt lạnh lùng như một cây bút dạ kim.
Trên bàn, những tài liệu, giấy tờ được xếp ngay ngắn, nhưng trong lòng Bình, mọi thứ như một mớ bòng bong không thể gỡ rối.
“Chào thầy!” – Bình cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng âm thanh của mình vẫn có chút run rẩy.
“Ngồi xuống đi.” – Ngọc ra lệnh, không một lời chào hỏi.
Bình từ từ ngồi xuống, cảm giác như cả khối lượng áp lực đang đè nặng lên vai.
“Tôi vừa nhận được thông báo từ bộ giáo dục về việc phong tỏa tài sản của anh,” – Ngọc bắt đầu, ánh mắt không rời khỏi Bình, như thể đang tìm kiếm một điểm yếu.
“Có lẽ thầy đã hiểu lầm,” – Bình nói, nhưng trong lòng, anh biết rằng mình không thể nói dối mãi.
Những chứng cứ mà hiệu trưởng có trong tay là đanh thép.
“Hiểu lầm?” – Ngọc nhếch mép cười, nụ cười đầy châm biếm.
“Anh đã bị tố cáo vì những hành vi không đúng mực trong công việc.
Tài sản của anh sẽ bị phong tỏa cho đến khi điều tra hoàn tất.” “Tôi không làm gì sai cả!” – Bình đứng dậy, giọng nói đã lớn hơn, nhưng anh không thể để sự tức giận làm mờ lý trí.
“Có bằng chứng nào không?” “Bằng chứng?” – Ngọc lắc đầu.
“Anh có biết rằng những hình ảnh anh chụp, những tin nhắn anh gửi có thể bị sử dụng làm chứng cứ không?” Bình suy nghĩ một chút, anh nhớ lại những khoảnh khắc mờ ám trong quá khứ, nhưng không thể nhớ nổi mình đã làm gì sai.
Hơi thở anh dồn dập, nhưng anh không thể để Ngọc thấy sự yếu đuối này.
“Tôi yêu cầu thầy cung cấp cho tôi bản sao các tài liệu mà thầy có.” – Bình nói, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.
“Anh nghĩ mình có quyền yêu cầu sao?” – Ngọc cười, nhưng trong nụ cười ấy có sự kiêu ngạo.
“Tôi không có nghĩa vụ phải làm điều đó.” Bình nhìn thẳng vào mắt Ngọc, cảm giác như lửa đang bùng cháy trong lòng.
“Tôi sẽ không để mình bị đè bẹp như vậy!” Ngọc bỗng đứng dậy, tiến lại gần Bình.
“Anh nên nhớ, tôi là người có quyền quyết định số phận của anh trong ngành giáo dục này.
Nếu anh không muốn mọi chuyện đi xa hơn, hãy thành thật với tôi.” Bình thở dài, cảm giác như mọi lối thoát đều đang bị đóng lại.
“Thầy muốn gì ở tôi?” “Rất đơn giản,” – Ngọc nói, ánh mắt sắc lạnh.
“Hãy từ chức và rút lui khỏi ngành, tôi sẽ xem xét việc gỡ bỏ phong tỏa tài sản.” Bình cảm thấy như bị đánh mạnh vào mặt, không thể tin được những gì mình vừa nghe.
“Tôi không thể làm điều đó!” – anh thét lên, nhưng ngay sau đó, anh lại cảm thấy mình như một cơn lốc xoáy, mất phương hướng.
“Vậy thì, anh đã chọn con đường của mình.” – Ngọc nhún vai, quay lưng lại, dường như không còn gì để nói thêm.
Bình cảm thấy trái tim mình như bị thắt lại.
Anh không thể để mọi thứ trôi qua trong im lặng.
“Tôi sẽ tìm ra sự thật!” – anh khẳng định, giọng điệu quyết tâm hơn bao giờ hết.
“Thật tốt, hãy tìm kiếm đi,” – Ngọc đáp lại, giọng điệu như một kẻ chiến thắng, “Nhưng hãy nhớ, khi anh tìm ra, có thể đã quá muộn.” Bình bước ra khỏi phòng, cảm giác như mình vừa rời khỏi địa ngục.
Mồ hôi vẫn chảy dài trên lưng, nhưng trong ánh mắt của anh đã có một tia sáng.
Anh cần phải tìm hiểu mọi thứ, cần phải có chứng cứ để bảo vệ bản thân.
Đi dọc hành lang, Bình không thể không suy nghĩ về những gì vừa xảy ra.
Tại sao Ngọc lại muốn hại anh?
Liệu có ai đứng sau giật dây?
Anh cần phải tìm kiếm sự thật, và không thể chờ đợi thêm.
Đến quán cà phê gần trường, nơi mọi người thường tụ tập, Bình gọi một ly cà phê đen.
Hơi nóng bốc lên từ tách cà phê, nhưng trong lòng anh, mọi thứ vẫn lạnh giá.
“Này, Bình!” – một giọng nói vang lên, làm anh giật mình.
Đó là Hà, một đồng nghiệp cũ.
“Có chuyện gì vậy?” Bình nhìn vào mắt Hà, thấy sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt cô.
“Mình đang gặp rắc rối lớn.” Hà ngồi xuống, ánh mắt chăm chú.
“Có cần mình giúp gì không?” Bình lắc đầu, nhưng cảm giác không thể làm một mình.
“Mình cần tìm ra bằng chứng để chứng minh mình trong sạch.” “Mình có thể giúp tìm hiểu thông tin.” – Hà nói, ánh mắt quyết tâm.
“Chúng ta có thể cùng nhau làm việc này.” Bình cảm thấy lòng ấm lại khi nghe những lời đó.
“Cảm ơn Hà, mình cần sự giúp đỡ.” Cả hai cùng nhau bàn bạc, tìm kiếm thông tin từ những đồng nghiệp khác, từ học sinh, và từ mọi nguồn có thể.
Từng câu chuyện, từng thông tin nhỏ đều có thể là manh mối quan trọng.
“Chúng ta cần nhanh chóng, thời gian không còn nhiều,” – Bình thì thầm, cảm giác như thời gian đang trôi qua trong sự tuyệt vọng.
Bình và Hà đã quyết tâm, không thể để những kẻ xấu chiếm ưu thế.
Họ sẽ làm mọi thứ để tìm ra sự thật, và không để mình bị hạ gục thêm lần nào nữa.
Cảm giác trong lòng Bình lúc này là một sự kết hợp giữa lo lắng và hy vọng.
Anh biết rằng cuộc chiến này vẫn còn dài, nhưng anh đã không còn đơn độc nữa.
”Hãy cùng nhau làm điều này, Hà!” – Bình nói, nắm chặt tay bạn mình với một sự quyết tâm không thể lay chuyển.
“Đúng vậy, chúng ta sẽ gỡ rối mọi thứ!” – Hà trả lời, ánh mắt sáng lên một cách đầy hy vọng.
Và như vậy, cuộc hành trình tìm kiếm sự thật bắt đầu, như những chiếc lá vàng rơi trong gió thu, không biết sẽ đưa họ đến đâu.