Chương 2: Kẻ Bị Gọi Là Điên Và Bản Đồ Lưới Điện
Gò Vấp, nơi những ngôi nhà cũ kỹ vẫn đứng sừng sững như những gã khổng lồ bị lãng quên, mờ mịt trong bóng tối.
Mặc dù ánh sáng mặt trời đã không còn, nhưng những kỷ niệm về một thời huy hoàng vẫn đọng lại trong từng viên gạch, từng bức tường.
Nhóm người sống sót, do Lê Vân dẫn đầu, nhanh chóng di chuyển vào một ngôi nhà bỏ hoang giữa những ngôi nhà san sát.
Cửa sổ vỡ vụn và những cánh cửa gỗ mục nát như đang kể lại câu chuyện của những người đã từng sống ở đây, giờ đã biến mất trong bóng tối.
Vân dừng lại, ánh mắt chăm chú quét qua không gian tăm tối, nơi chỉ có tiếng thở khò khè của những thành viên trong nhóm.
Cô khẽ nhíu mày, không thể không cảm nhận được sự hồi hộp, lo lắng đang nhen nhóm trong lòng.
"Chúng ta phải tìm kiếm một nơi trú ẩn an toàn hơn," Vân nói, giọng điệu quyết đoán.
Với những bước đi nhẹ nhàng, nhóm bước vào trong, nơi ánh sáng lờ mờ từ chiếc đèn pin phát ra những tia sáng yếu ớt.
Họ lần lượt kiểm tra từng căn phòng, mỗi bước chân như làm dấy lên những âm thanh kỳ bí từ nơi góc khuất.
Đột nhiên, một tiếng động vang lên từ tầng trên, âm thanh như thể có ai đó đang di chuyển.
Cả nhóm dừng lại, ánh mắt hướng về phía cầu thang cũ kỹ.
"Có ai không?" một thành viên trong nhóm, Minh, thì thầm, giọng run rẩy.
Vân không trả lời, cô ra hiệu cho mọi người giữ im lặng.
Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán cô, tay nắm chặt lấy đèn pin, ánh mắt đầy quyết tâm.
Họ từ từ tiến lên cầu thang, từng bước chân vang lên như tiếng trống đánh.
Tầng trên tối tăm hơn, không khí nặng nề như có điều gì đó đang đợi họ.
Cuối cùng, họ đến một căn phòng nhỏ, cửa bị khóa chặt.
Vân gõ nhẹ vào cửa, lòng dâng lên cảm giác hồi hộp.
"Có ai ở trong không?"
Không có tiếng trả lời.
Vân quyết định phá cửa, cô dùng chân đá mạnh, cánh cửa bật mở, mở ra một không gian đầy bụi bẩn và những tấm ván gỗ mục nát.
Trong căn phòng, một chiếc máy quay cũ kĩ nằm trên bàn, bị bụi bám phủ đầy.
Ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn pin chiếu vào, làm nổi bật lên những chi tiết của chiếc máy.
"Đây là gì?" Minh hỏi, tiến lại gần chiếc máy quay.
Vân quỳ xuống, tay lướt nhẹ trên bề mặt lạnh lẽo của máy quay.
"Có thể nó chứa thông tin gì đó," cô nói, giọng đầy hy vọng.
Họ tìm thấy một chiếc đĩa bên trong máy quay.
Vân cẩn thận lấy ra, bàn tay run rẩy khi đặt nó vào chiếc máy nghe nhạc cũ nằm bên cạnh.
Khi âm thanh vang lên, một giọng nói trầm ấm, đầy bí ẩn bắt đầu phát ra.
"Nếu bạn đang nghe thấy điều này, có nghĩa là bạn đã tìm thấy ánh sáng..."
Những từ ngữ như thấm vào tâm trí của từng người, ánh mắt họ dán chặt vào chiếc máy, không ai dám cử động.
Giọng nói tiếp tục: "...nguồn sáng huyền thoại không nằm ở nơi bạn nghĩ.
Nó ẩn mình trong bóng tối của những gì đã qua, nơi mà những bí mật được chôn vùi."
Vân nín thở, từng câu từng chữ như đang dẫn dắt họ đến một điều gì đó lớn lao hơn.
"Chúng ta phải ghi lại những thông tin này," cô nói, ánh mắt quyết tâm.
"Nếu không, chúng ta sẽ không có cơ hội nào khác."
Nhóm bắt đầu ghi chép lại từng thông tin quan trọng từ đoạn ghi âm.
Họ tìm thấy những chi tiết về vị trí của nguồn sáng, cùng những tài liệu pháp lý có chữ ký của người sáng lập dự án.
"Chúng ta cần phải đi ngay," Vân quyết định, cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng.
"Chỉ còn 24 giờ nữa, chúng ta không thể chần chừ."
Khi nhóm chuẩn bị rời khỏi ngôi nhà, ánh mắt của họ đầy hy vọng nhưng cũng không kém phần lo lắng.
Họ biết rằng, bóng tối bên ngoài đang rình rập, chờ đợi để nuốt chửng họ bất cứ lúc nào.
Trên đường ra, Vân cảm nhận được một sức ép mạnh mẽ đang đè nặng lên vai mình.
Cô biết rằng, không chỉ là cuộc chiến chống lại bóng tối bên ngoài, mà còn là cuộc chiến nội tâm giữa hy vọng và tuyệt vọng.
Ánh sáng huyền thoại có thật hay không, chỉ có thời gian mới trả lời.
Nhưng cô không cho phép bản thân nghĩ đến điều đó.
Mỗi giây trôi qua, bóng tối càng gần hơn, và họ chỉ còn lại một con đường duy nhất: tiến về phía ánh sáng cuối cùng.