Chương 6: Người Giữ Kho Ắc Quy Lộ Mặt Thật
Ánh sáng từ chiếc đèn pin yếu ớt lướt qua những bóng tối dày đặc, khiến không khí trở nên ngột ngạt và nặng nề.
Lê Vân, người phụ nữ với đôi mắt sắc sảo, nắm chặt tay, cảm nhận được nhịp tim đập mạnh mẽ trong lồng ngực, như muốn nhắc nhở rằng họ đang ở rất gần với cái chết.
Cô quay sang nhìn đồng đội, những gương mặt đầy căng thẳng và lo lắng, mỗi người đều mang trong mình một nỗi sợ hãi không thể nói thành lời.
“Chúng ta không thể lùi lại,” Lê Vân khẽ nói, giọng điệu cương quyết.
Cả nhóm đã mất quá nhiều để đến được đây, và Lê Vân biết rằng họ cần phải đoàn kết hơn bao giờ hết trong cuộc chiến này.
Đột nhiên, một tiếng gầm rú vang lên từ phía xa, âm thanh ấy như kéo họ trở lại hiện thực, và mọi sự chú ý lập tức hướng về phía nguồn âm thanh.
“Cái gì vậy?” Khải, một thành viên trong nhóm, hỏi với vẻ mặt trắng bệch.
Mọi người đều lặng im, lắng nghe, và sau đó, một bóng đen khổng lồ xuất hiện từ những tán cây, đôi mắt đỏ rực chiếu thẳng vào nhóm.
Đó là một sinh vật bóng đêm, hình dáng kỳ quái với những chiếc nanh nhọn hoắt, lấp lánh ánh sáng ma quái.
Lê Vân cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dài trên lưng, khớp tay siết chặt đến rớm máu.
“Chạy!” Cô hét lên, không cần suy nghĩ thêm.
Cả nhóm lập tức quay lưng, chạy như điên, từng bước chân vang lên trên mặt đất ẩm ướt, nhưng tiếng gầm gừ của sinh vật bóng đêm vẫn vang vọng phía sau, như một lời cảnh báo rằng cái chết đang rình rập.
“Đi theo tôi!” Lê Vân dẫn đầu, dẫn dắt mọi người vào một con đường hẹp giữa những thân cây.
Âm thanh của cái chết rít lên sau lưng, tạo ra một cảm giác như một cơn ác mộng không bao giờ kết thúc.
Cô nhìn sang phía Khải, thấy anh ta đã bị vấp ngã, chân bị trượt trên lớp đất ẩm.
“Khải!” Lê Vân gào lên, không thể để bất kỳ ai ở lại.
Cô nhanh chóng quay lại, kéo anh ta đứng dậy, nhưng ánh mắt của sinh vật bóng đêm đã gần kề, chỉ cách họ vài bước.
“Chúng ta phải đánh bại nó!” Khải nói, giọng khản đặc vì sợ hãi.
Lê Vân nhìn quanh, tìm kiếm một vũ khí nào đó có thể giúp họ, và mắt cô chạm vào một khúc gỗ lớn nằm gần đó.
“Lấy khúc gỗ đó!” Cô ra lệnh, và Khải lập tức làm theo.
Trong khi đó, sinh vật bóng đêm đã tiến gần hơn, những chiếc nanh sắc nhọn lóe lên trong bóng tối.
Lê Vân cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của nó, mồ hôi bắt đầu chảy thành dòng trên trán.
“Chúng ta chỉ có một cơ hội,” cô nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
Khải đã cầm được khúc gỗ, và một vài thành viên khác cũng đã tìm thấy những mảnh đá sắc nhọn.
“Hãy tập trung vào nó và tấn công khi tôi ra hiệu!” Lê Vân chỉ đạo.
Cô nén lại sự sợ hãi, ánh mắt dõi theo sinh vật đang lao về phía họ.
“Bây giờ!” Cô hét lên, và cả nhóm đồng loạt tấn công.
Khúc gỗ va mạnh vào đầu sinh vật, tạo ra một tiếng động vang dội giữa bóng tối.
Sinh vật bóng đêm rít lên một tiếng đau đớn, nhưng không dừng lại, nó tiếp tục lao về phía họ.
Lê Vân cảm thấy tim đập mạnh, từng giây phút như kéo dài vô tận.
“Tiếp tục!” Cô hét lên, không cho phép bất kỳ ai dừng lại.
Họ tiếp tục tấn công, dùng mọi sức lực còn lại, và sau đó, bất ngờ, sinh vật bóng đêm ngã xuống, nhưng không phải hoàn toàn.
“Nó chưa chết đâu!” Khải thốt lên, giọng đầy lo lắng.
Lê Vân nhận ra rằng họ cần một đòn quyết định.
Cô nhìn quanh, thấy một viên đá lớn nằm ở phía xa.
“Tôi sẽ lấy viên đá!” Lê Vân nói, và không chần chừ, cô chạy về phía đó.
Cảm giác như thời gian ngừng lại, từng bước chân như kéo dài mãi.
Cô với tay, nắm chặt viên đá, và quay lại, thấy sinh vật đã đứng dậy, với đôi mắt đỏ rực sáng quắc.
“Nhanh lên!” Khải gào lên, thấy Lê Vân đang tiến tới.
“Mọi người, chuẩn bị!” Lê Vân hét lên, cảm giác sức mạnh tràn đầy nơi bàn tay đang nắm chặt viên đá.
“Bây giờ!” Cô hô lớn, và tất cả cùng nhau tấn công.
Viên đá nện mạnh vào đầu sinh vật, một tiếng kêu thê lương vang lên, và lần này, sinh vật không đứng dậy nữa.
Họ thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời biết rằng bóng tối vẫn còn đang chờ đợi ở những nơi khác.
Lê Vân nhìn vào mắt đồng đội, thấy sự quyết tâm và hy vọng.
“Chúng ta đã đánh bại nó, nhưng đây chỉ là khởi đầu,” cô nói, giọng đầy nghị lực.
“Chúng ta cần phải tìm ánh sáng, và thời gian không còn nhiều.”
Cả nhóm gật đầu, sự đoàn kết đã trở lại, và họ tiếp tục cuộc hành trình tìm kiếm ánh sáng cuối cùng giữa bóng tối vĩnh cửu.