Chương 7: Công Tắc Khiến Cả Thành Phố Nín Thở

Ánh sáng của chiếc đèn pin loang lổ trên những bức tường cũ kỹ, nơi mà bụi bặm đã tích tụ trong suốt hàng chục năm qua, như một bức tranh u ám, phản chiếu nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng mỗi người.

Lê Vân, với ánh mắt sắc bén, cố gắng tập trung vào từng âm thanh nhỏ nhất xung quanh, chỉ cần một tiếng động lạ cũng có thể báo hiệu sự xuất hiện của những sinh vật bóng đêm.

Nhóm người sống sót, gồm sáu thành viên, đang tụ họp xung quanh một chiếc máy quay cũ, mà họ tìm thấy trong một góc khuất của tòa nhà bỏ hoang.

“Chúng ta phải kiểm tra kỹ lưỡng, có thể đây là manh mối cuối cùng dẫn đến nguồn sáng,” Lê Vân lên tiếng, giọng nói của cô mạnh mẽ và đầy quyết tâm.

Nguyễn Hùng, một người đàn ông cao lớn với vẻ ngoài cứng rắn, gật đầu đồng tình: “Đúng vậy, nhưng chúng ta cũng cần phải cẩn thận.”

Trong khi Lê Vân nhấn nút phát, một âm thanh lạ lùng vang lên từ chiếc máy quay.

“Đây là bản ghi âm của dự án Ánh Sáng Huyền Thoại,” một giọng nói trầm ấm vang lên, khiến cả nhóm bỗng chốc im bặt.

“Nếu bạn đang nghe được điều này, bạn đã tìm thấy bí mật mà chúng tôi đã cố gắng bảo vệ.

Vị trí của nguồn sáng nằm ở...”, giọng nói dừng lại, như thể đang do dự trước một sự thật tàn khốc.

Lê Vân nín thở, ánh mắt cô hướng về màn hình, chờ đợi những thông tin quý giá tiếp theo.

“...trong lòng khu rừng Cẩm Tú, nơi mà mọi sinh vật bóng đêm đều e sợ.”

Những lời này như một tia hy vọng lóe lên giữa bầu trời u ám, nhưng cũng đồng thời làm cho lòng họ nặng trĩu với nỗi sợ hãi.

“Chúng ta phải đến đó ngay lập tức,” Lê Vân quyết định, nhưng ngay lúc này, một tiếng cười khúc khích vang lên từ phía sau, làm cả nhóm giật mình.

Đó là Trần Kiên, người mà họ đã tin tưởng và xem như bạn đồng hành trong suốt hành trình này.

“Các người thật ngốc khi nghĩ rằng mình có thể tìm thấy ánh sáng,” Kiên nói, ánh mắt hắn lấp lánh, nhưng không phải ánh sáng của hy vọng, mà là của sự phản bội.

“Tại sao lại như vậy?” Hùng tức giận hỏi, khớp tay siết chặt lại, máu rớm ra từ những vết thương chưa lành.

“Tôi đã làm việc cho những sinh vật bóng đêm,” Kiên thừa nhận, giọng điệu hả hê, “và nhiệm vụ của tôi là ngăn các người đến với ánh sáng.”

Lê Vân cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, cô không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy.

“Ngươi đã lừa dối chúng tôi từ đầu?” Cô hỏi, cảm xúc nơi đáy lòng dâng trào như sóng biển vỗ về bờ.

“Đúng vậy,” Kiên đáp, không chút ngần ngại, “Và giờ đây, các người sẽ phải trả giá.”

Hắn vung tay lên, ra hiệu cho những sinh vật bóng đêm đang rình rập bên ngoài.

Các thành viên trong nhóm nhìn nhau với ánh mắt hoảng loạn, chỉ trong chớp mắt, bóng tối dường như ập đến, bao vây họ từ mọi phía.

Lê Vân không còn thời gian để do dự, cô nhanh chóng kéo Hùng và những người khác lùi lại phía sau, tìm kiếm một lối thoát.

“Chúng ta phải chạy!” cô hét lên, giọng nói chói tai vang vọng trong không gian tối tăm.

Nhưng Kiên đã không để họ đi dễ dàng, hắn lao tới, đôi mắt thâm quầng, tràn đầy sự điên cuồng.

“Các người không thể thoát!” hắn gào lên, như một con thú hoang đang săn mồi.

Một cuộc chiến sinh tử diễn ra, những cú đấm, những cú đá, và cả những tiếng kêu thét vang lên trong không gian mờ mịt.

Lê Vân không thể tin rằng người mà cô từng tin tưởng lại phản bội mình một cách tàn nhẫn như vậy.

“Hãy tin tưởng vào nhau!” cô hô to, cố gắng tạo ra một chút tinh thần cho mọi người.

Trong lúc hỗn loạn, ánh đèn pin chiếu sáng lên một góc tường, nơi mà chiếc máy quay vẫn phát ra âm thanh bí ẩn.

“Nguồn sáng...

ánh sáng...

chúng ta không thể từ bỏ!” Lê Vân gào lên, như một lời hứa không thể phá vỡ.

Mỗi thành viên trong nhóm hồi phục lại tinh thần, họ cùng nhau hợp tác, đánh bại Kiên, và vượt qua bóng tối đang bao trùm.

Trong lúc hỗn loạn, Lê Vân không ngừng nghĩ về những gì mà họ đã khám phá ra.

“Phải có một cách!” cô thầm nghĩ, “Chúng ta không thể để bóng tối chiến thắng.”

Cuộc chiến kéo dài, từng giây từng phút như kéo dài mãi mãi, nhưng cuối cùng, họ đã đánh bại Kiên và đẩy hắn ra khỏi nhóm.

“Chúng ta phải đến khu rừng Cẩm Tú ngay bây giờ!” Lê Vân nói, quyết tâm trong mắt cô như ánh sáng trong đêm tối.

Họ không còn thời gian để chần chừ, ánh sáng cuối cùng đang chờ đợi họ ở phía trước.

Cùng nhau, họ bước ra khỏi tòa nhà hoang tàn, hướng về phía khu rừng, nơi mà những bí mật chưa được khám phá sẽ chờ đợi họ.

Liệu họ có thể tìm thấy ánh sáng cuối cùng của nhân loại hay không, chỉ có thời gian mới có câu trả lời.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...