Chương 4: Nhát Dao Sau Lưng
Chiến thắng thuyết phục của Nguyễn Quang Minh tại buổi kiểm định men ngọc khiến xưởng gốm Sơn Hà đối diện rơi vào tình trạng khủng hoảng nghiêm trọng. Trần Thế Sơn đứng ngồi không yên khi nhìn thấy Techcombank chuẩn bị giải ngân mười tỷ đồng cho Minh, điều đó có nghĩa xưởng gốm cổ Quang Minh sẽ khôi phục vị thế dẫn đầu vùng Giang Cao. Bị dồn vào chân tường bởi những khoản nợ cờ bạc khổng lồ từ các sới gà ở Hưng Yên, Sơn quyết định thực hiện một mưu đồ tàn độc hòng tiêu diệt danh tiếng của người thầy cũ mãi mãi. Gã không thể chấp nhận việc mình bị sụp đổ trong khi người thầy cũ lại tỏa sáng rực rỡ.
Vào một đêm mưa giông trắng trời bên bến sông Hồng lộng gió, Sơn đã dùng một số tiền lớn mua chuộc một thợ đốt lò tạm thời của xưởng Quang Minh. Gã thợ phản bội này đã âm thầm lẻn vào kho nguyên liệu thô của Minh, tuồn một bao bột oxit chì công nghiệp nồng độ cao pha thẳng vào bể lọc men ngọc tự nhiên của Minh, đồng thời rắc bụi chì độc hại lên các sản phẩm bình gốm mộc đang phơi trên giá sấy. Oxit chì công nghiệp màu vàng xám nhanh chóng hòa tan hoàn toàn vào lớp men tự nhiên mà không hề để lại dấu vết bằng mắt thường.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu ngày chưa kịp chiếu qua màn sương mù dày đặc của làng gốm Bát Tràng, một đoàn thanh tra liên ngành đột ngột ập vào xưởng gốm Quang Minh. Dẫn đầu là một cán bộ quản lý thị trường và cán bộ thanh tra Sở Y tế Hà Nội có thái độ vô cùng lạnh lùng, nghiêm khắc.
"Nhận được đơn tố cáo khẩn cấp từ người tiêu dùng về việc xưởng gốm Quang Minh sử dụng oxit chì vượt ngưỡng cho phép trong các sản phẩm phục cổ." Gã cán bộ dõng dạc công bố quyết định đóng dấu đỏ chói. "Chúng tôi ra lệnh niêm phong toàn bộ nhà xưởng, thu hồi các sản phẩm đang chuẩn bị xuất khẩu để tiến hành giám định hàm lượng độc tố chì độc hại. Mọi hoạt động sản xuất tại xưởng Quang Minh bị đình chỉ ngay lập tức."
Kết quả kiểm nghiệm nhanh ngay tại chỗ từ máy quang phổ xách tay khiến toàn bộ thợ gốm bàng hoàng: hàm lượng độc tố chì trong lớp men ngọc của chiếc bình Tỳ Bà mới vượt ngưỡng an toàn cho phép đến hơn năm trăm lần! Đây là con số kinh hoàng có thể gây tổn thương nghiêm trọng đến sức khỏe con người nếu sử dụng lâu dài. Sơn Hà đối diện lập tức cho người chụp ảnh dải băng niêm phong đăng tải rầm rộ lên mạng xã hội.
Thông tin "Gốm sứ cổ truyền Quang Minh chứa chì độc hại giết người" lập tức bùng nổ trên các trang mạng xã hội và truyền thông bẩn dưới sự giật dây của Trần Thế Sơn. Làn sóng tẩy chay lan rộng khắp Hà Nội, các đối tác thương mại hoảng sợ đồng loạt đơn phương hủy hợp đồng xuất khẩu. Ngân hàng thương mại cổ phần kỹ thương Việt Nam (Techcombank) lập tức phong tỏa toàn bộ tài khoản thanh toán và tạm dừng giải ngân khoản vay mười tỷ đồng của Minh vì nghi án vi phạm pháp luật hình sự. Dân làng nghề bắt đầu xì xào bàn tán, chỉ trích Minh là kẻ tham lam bán rẻ lương tâm.
Bế tắc ập đến vô cùng tàn nhẫn và nhanh chóng. Cánh cửa xưởng gốm cổ bị giăng những dải băng keo niêm phong màu vàng lạnh lẽo. Những người thợ gốm trung thành đứng khóc nức nở bên hiên nhà dưới cơn mưa tầm tã. Minh rơi vào trạng thái cô độc và gục ngã thực sự. Anh nhìn ngôi nhà xưởng trống vắng, đống đất sét mộc mạc nằm chơ vơ ngoài sân mưa.
Đêm hôm đó, trong căn phòng tối tăm lạnh lẽo bên cạnh chiếc lò bầu nguội ngắt bị niêm phong, Minh ngồi im lặng suốt đêm trong bóng tối. Đôi bàn tay vốn dĩ tài hoa bậc nhất nay run rẩy bần bật khi cầm chiếc cọ vẽ họa tiết gốm cổ, anh không dám chạm tay vào chiếc bàn xoay quen thuộc vì cảm giác bất lực tột cùng chèn ép lồng ngực. Minh cầm chiếc chén men ngọc nhỏ gia truyền, ngón tay bấu chặt vào vành chén đến mức rỉ máu tươi đỏ thẫm nhuộm đỏ lớp men xanh trong suốt. Một giọt nước mắt ấm áp khẽ lăn dài trên gò má góc cạnh sạm đen vì khói lò của người nghệ nhân kiêu hãnh. Anh khéo khóc không phải vì mất đi tiền bạc hay danh tiếng, mà vì nỗi đau đớn tột cùng khi nhìn thấy di sản men ngọc thiêng liêng của dòng họ bị kẻ phản bội dùng thủ đoạn dơ bẩn chà đạp xuống bùn dơ.
Phạm Thu Hương đứng bên ngoài màn mưa giông ngoài cửa sổ, khẽ liếc nhìn bóng dáng cô đơn gục ngã của Minh qua khe cửa. Cô không bước vào để an ủi bằng những lời nói sáo rỗng. Cô hiểu rõ, đối với một nghệ nhân có lòng kiêu hãnh như Minh, sự thương hại chính là một nhát dao thứ hai. Cô khẽ nắm chặt tập hồ sơ kiểm tra chất lượng trong tay, đôi mắt phượng ánh lên sự tức giận tột độ dành cho những kẻ gian xảo đã hãm hại anh. Cô quay lưng bước đi dưới màn mưa giông, quyết tâm tìm bằng được chứng cứ khoa học độc lập để minh oan cho người thợ gốm kiêu hãnh.
Bến sông Hồng ngoài kia vẫn lộng gió gầm rú, như đang chứng kiến khoảnh khắc đen tối và bế tắc nhất trong cuộc đời của Nguyễn Quang Minh trước khi bình minh ló rạng. Minh khẽ thì thầm trong bóng đêm: "Tôi sẽ bắt chúng phải trả giá gấp trăm lần... bằng chính lửa của đất này... chúng không biết men ngọc thực sự mạnh mẽ thế nào..."