Chương 4: Tiệc Hào Môn Và Ly Trà Thật
Bà Hà tổ chức một buổi tiệc ra mắt nhà đầu tư để cứu thương hiệu đồ uống đang lao dốc.
Khải đứng trên sân khấu, mặt mệt mỏi nhưng vẫn cố nói về 'sự cố nhỏ trong chuỗi cung ứng'.
Đúng lúc đó, Lâm Vy bước vào cùng Hoàng Minh Khoa và đại diện quỹ F&B.
Cô mặc vest trắng, tóc buộc gọn, tay cầm một khay trà sữa sen rang muối biển.
Bảo vệ định chặn lại, nhưng Khoa đưa thư mời.
Quỹ của anh là khách VIP của chính buổi tiệc này.
Vy đặt hai ly trà lên bàn giám khảo đầu tư: một ly từ thương hiệu Trần gia, một ly từ công thức gốc của cô.
Cô không cần nói nhiều.
Sau bốn tiếng, ly của Trần gia tách nước, lớp kem đục và nặng mùi.
Ly của Vy vẫn mịn, vị trà giữ được độ sâu, hậu sen rang rõ nhưng không đắng.
Một nhà đầu tư hỏi: "Cô chứng minh quyền sở hữu bằng gì?"
Vy mở màn hình.
Trên đó là nhật ký thử nghiệm kéo dài mười một tháng, hóa đơn nguyên liệu, email phòng lab, timestamp video khách thử vị, ghi âm Khải hỏi xin bản công thức sửa, và bản tường trình của Phương về việc Trần gia thuê người phá quán.
Bà Hà đứng bật dậy.
"Con bé này dựng chuyện!"
Khoa đẩy thêm một tập hồ sơ: đơn kiện cạnh tranh không lành mạnh, yêu cầu bồi thường thiệt hại thương hiệu và đề nghị thu hồi lô sản phẩm lỗi.
Phóng viên trong phòng lập tức giơ máy.
Một người hỏi Khải: "Anh từng là hôn phu của cô Vy.
Anh có biết công thức này là của cô ấy không?"
Khải nhìn mẹ, rồi nhìn Vy.
Anh ta há miệng vài lần nhưng không nói được.
Chính sự im lặng ấy còn tệ hơn lời thú nhận.
Vy cầm chiếc ly của mình, đặt trước mặt bà Hà.
"Bà từng nói một ly trà ba mươi nghìn không xứng bước vào hào môn.
Hôm nay ly trà này khiến cả hào môn của bà phải trả lời trước nhà đầu tư."
Trong ánh đèn tiệc sang trọng, mặt bà Hà trắng bệch.
Những người từng cười Vy ở tiệc đính hôn giờ cúi đầu tránh camera.
Còn chiếc nhẫn cô trả lại hôm đó, Khải vẫn đeo trên dây chuyền như một trò cười muộn màng.