Chương 5: Hợp Đồng Trăm Tỷ

Ba tuần sau, thương hiệu của Trần gia bị buộc thu hồi toàn bộ dòng trà sữa sen rang muối biển.

Khải rời vị trí điều hành.

Bà Hà phải bán một phần mặt bằng thương mại để bồi thường và xử lý khủng hoảng.

Quán mới của Lâm Vy thì đông đến mức phải phát số thứ tự.

Nhưng điều khiến cô vui nhất không phải doanh thu.

Đó là bức tường phía sau quầy, nơi cô treo từng phiên bản công thức thất bại để nhắc mình rằng hương vị tốt không tự rơi xuống từ trời.

Ngày ký hợp đồng nhượng quyền, Khoa đặt trước mặt cô tập giấy dày hơn trăm trang.

Giá trị đầu tư: một trăm hai mươi tỷ.

Kế hoạch: mười hai cửa hàng trong năm đầu, bếp trung tâm đạt chuẩn, phòng lab riêng và quỹ hỗ trợ nhân viên khó khăn để không ai phải bán rẻ mình như Phương.

Vy đọc từng trang rất chậm.

Lần này, không ai ném hợp đồng vào mặt cô.

Họ chờ cô ký.

Khải xuất hiện ở cửa quán vào chiều muộn.

Anh ta gầy đi nhiều, áo sơ mi nhăn, không còn vẻ tự tin của thiếu gia.

"Vy, anh xin lỗi.

Nếu ngày đó anh đứng về phía em..."

Vy ngắt lời: "Thì anh vẫn là người cần mẹ cho phép mới dám yêu.

Em không cần nữa."

Khải cúi đầu rời đi.

Cô không thấy đau, chỉ thấy nhẹ.

Tối đó, cửa hàng đầu tiên bật bảng hiệu mới: Vy Sen.

Hàng người xếp dài dưới ánh đèn.

Phương, sau khi hoàn tất tường trình và nghỉ một thời gian, quay lại xin làm từ vị trí thấp nhất.

Vy đồng ý, nhưng giao cô phụ trách kiểm kho dưới giám sát hai lớp.

Khoa đứng cạnh Vy, nâng một ly trà.

"Chúc mừng cô chủ chuỗi."

Vy cụng ly với anh, mỉm cười.

"Không.

Chúc mừng cô gái bán trà sữa đã bán được ly trà đắt nhất đời: một ly đổi lấy sự thật, danh dự và cả tương lai."

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...