Chương 6: Bản Log Gốc Và Chiếc Bàn Không Ai Đuổi Được

Năm giờ chiều là hạn cuối ngân hàng yêu cầu Lâm Gia giao bản log gốc.

Nhưng lúc bốn giờ mười hai, Trần Minh Hạo vẫn chưa đưa được một file nào có chuỗi xác nhận đầy đủ.

Lâm Quốc Vinh khóa cửa phòng họp.

“Cậu nói rõ đi.”

Minh Hạo nhìn màn hình, môi khô trắng.

“Bản log gốc có một lần phê duyệt không đi qua hệ thống hai lớp.”

Lâm Khánh bật dậy.

“Ai duyệt?”

Minh Hạo không trả lời.

Câu im lặng đó có giá trị hơn mọi lời biện hộ.

Cùng lúc, tại văn phòng nhỏ của Duy An Risk Advisory, Lâm Duy nhận cuộc gọi từ David Chen.

NorthBridge không yêu cầu anh “đánh” Lâm Gia.

Họ yêu cầu một việc đơn giản hơn: xác nhận Duy An có thể cung cấp chuỗi kiểm soát rủi ro và hồ sơ giao dịch sạch cho thương vụ Nam Hải.

Duy trả lời:

“Có. Nhưng tôi không nhận hợp đồng nếu mục đích là dùng tôi làm công cụ gây áp lực lên gia đình.”

David im một nhịp.

“We need governance, not revenge.”

“Vậy thì chúng ta nói cùng ngôn ngữ.”

Term sheet mới được ký có điều kiện: Duy An chịu trách nhiệm kiểm soát rủi ro độc lập; mọi khoản thanh toán lớn phải qua hai lớp phê duyệt; NorthBridge có quyền dừng giao dịch nếu hồ sơ bị sửa sau ký.

Không có điều khoản nào bắt Lâm Gia quỳ xuống.

Nhưng chính sự minh bạch ấy khiến những người từng đuổi Duy khỏi hội đồng phải quay lại đối diện thứ họ đã cố tránh.

Buổi tối, Lâm Quốc Vinh đến văn phòng Duy một mình.

Không có thư ký, không có xe đoàn, không có Lâm Khánh.

Ông đặt lên bàn một ổ lưu trữ đã niêm phong.

“Đây là bản server backup trước ngày họp.”

Duy không chạm vào ngay.

“Ai giữ từ đầu?”

“Phòng hạ tầng. Họ sợ liên lụy nên không dám đưa.”

“Vậy phải lập biên bản bàn giao.”

Ông Vinh bật cười chua chát.

“Đến lúc này con vẫn nói quy trình.”

“Chính vì đến lúc này mới càng phải nói.”

Hai bên ký biên bản trước khi mở dữ liệu.

Backup cho thấy hồ sơ giao dịch một trăm hai mươi tỷ từng có trạng thái bị trả lại vì thiếu chứng từ.

Mười tám phút sau, trạng thái bị đổi thủ công bằng tài khoản quản trị thuộc tuyến của Trần Minh Hạo.

Phần ghi chú cảnh báo do Duy thiết lập trước khi rời công ty đã bị xóa khỏi bản trình hội đồng.

Không ai cần đoán thêm.

Ngày hôm sau, Lâm Gia thuê đơn vị kiểm toán độc lập.

Minh Hạo bị đình chỉ quyền truy cập trong quá trình xác minh.

Khoản tiền một trăm hai mươi tỷ được truy vết, phần chưa giải ngân bị phong tỏa nội bộ và hồ sơ liên quan được chuyển cho cơ quan chức năng nếu có dấu hiệu vi phạm.

Lâm Khánh là người phản đối mạnh nhất việc công khai sai sót.

Duy hỏi em họ một câu:

“Em muốn giữ thể diện ba ngày hay giữ công ty ba mươi năm?”

Lâm Khánh không trả lời.

Nhưng trong cuộc họp cổ đông tuần sau, chính cậu ta đọc phần xin lỗi về việc loại Duy khỏi hội đồng mà không xem xét cảnh báo rủi ro.

Không ai quỳ.

Duy cũng không cần họ quỳ.

Điều anh cần là biên bản ghi rõ cảnh báo của mình đã đúng và quy trình bị phá từ bên trong.

NorthBridge sau đó ký hợp đồng chính thức với Duy An Risk Advisory.

Nam Hải vẫn tiếp tục, nhưng Lâm Gia không còn là bên kiểm soát rủi ro duy nhất.

Duy từ chối quay lại ghế cũ.

“Con không về hội đồng sao?” ông Vinh hỏi.

“Không. Ở ngoài, con có quyền nói không mà không phải xin phép gia đình.”

Ba tháng sau, Duy An có thêm bảy khách hàng.

Văn phòng vẫn nhỏ, nhân sự chưa tới mười người, nhưng trên tường có một câu duy nhất:

Risk is what people ignore before it becomes a headline.

Lâm Duy đứng trước cửa kính, nhìn thành phố lên đèn.

Ngày bị đuổi khỏi hội đồng, tất cả nghĩ anh mất chiếc ghế quan trọng nhất đời mình.

Thực ra ngày đó chỉ buộc anh tự xây một chiếc bàn mà không ai trong gia tộc có quyền đuổi anh ra nữa.

Quý đầu tiên của Duy An kết thúc bằng một báo cáo chỉ mười bốn trang.

Lâm Duy cố tình không làm nó dày hơn để gây ấn tượng.

Trang đầu ghi ba rủi ro đã ngăn được, hai rủi ro chưa xử lý xong và một quyết định mà chính anh từng đánh giá sai.

David Chen đọc đến dòng cuối rồi hỏi:

“Anh tự ghi lỗi của mình vào báo cáo cho khách hàng sao?”

“Nếu tôi chỉ ghi lỗi của người khác thì đây lại thành một hội đồng gia tộc khác.”

NorthBridge gia hạn hợp đồng thêm một năm.

Lâm Gia cũng gửi cho Duy bản audit độc lập đầu tiên sau vụ một trăm hai mươi tỷ.

Lâm Khánh không gọi điện xin anh quay về.

Cậu chỉ nhắn: “Em đã đọc. Lần này log đủ.”

Duy trả lời: “Tốt.”

Một chữ ngắn, nhưng đó là cuộc nói chuyện bình thường đầu tiên giữa hai người sau nhiều tháng.

Duy hiểu mình không cần cắt đứt gia đình để giữ độc lập.

Anh chỉ cần một cánh cửa mà chính mình có quyền đóng khi quy trình bị coi nhẹ.

Cuối năm, Duy nhận được thiệp mời họp gia đình.

Anh vẫn đến, nhưng không ngồi ghế cũ trong hội đồng.

Khi Lâm Quốc Vinh hỏi ý kiến về một thương vụ mới, Duy chỉ nói: “Gửi qua Duy An như mọi khách hàng khác.”

Ông Vinh thoáng sững rồi gật đầu.

Ranh giới ấy không làm họ bớt là người nhà.

Nó chỉ giúp cả hai lần đầu biết mình đang nói chuyện với nhau bằng vai trò nào.

— HẾT —

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...