Chương 9: Ba Mảnh Khóa Và Bản Án CyberShield
Phạm Minh Đức không cắm chiếc USB vào máy chiếu ngay.
Anh đặt nó giữa bàn họp CyberShield và nhìn Hoàng Thế Vinh.
“Anh từng nghĩ cướp được repository là cướp được công ty.”
Vinh cố giữ vẻ bình thản.
“Mã nguồn nằm trên máy chủ của CyberShield. Cậu không còn quyền truy cập.”
Đức gật đầu.
“Đúng. Nhưng thứ anh lấy là phần vỏ.”
Triệu Vy Linh đóng cửa phòng họp, đặt trước mặt từng thành viên hội đồng một bộ hồ sơ đã niêm phong.
Bên trong là sao kê Techcombank, trích xuất camera, biên bản cuộc họp bị ghi âm và bảng đối chiếu mã băm của ba mảnh khóa lõi mà Đức đã tách khỏi repository từ trước ngày bị đuổi.
Vinh nhìn bảng mã rồi bật cười.
“Ba chuỗi ký tự này chứng minh được gì?”
Đức quay màn hình máy tính về phía hội đồng.
“Chúng chứng minh mỗi lần anh cố kích hoạt lõi thật, hệ thống tạo một log có chữ ký của máy chủ, địa chỉ phiên làm việc và thời điểm chính xác.”
Hàng chục bản ghi hiện ra.
Ngày Vinh tuyên bố trước nhân viên rằng Đức đã rời dự án từ nhiều tháng trước cũng chính là ngày tài khoản quản trị của Vinh thử ghép khóa đầu tiên.
Hai ngày sau, thử lần thứ hai.
Đêm trước cuộc họp này, thử lần thứ ba.
Mỗi lần đều thất bại.
Mỗi lần đều tự tạo thêm bằng chứng về việc sử dụng trái phép lõi công nghệ.
Vinh đập bàn.
“Cậu gài bẫy tôi!”
“Không,” Đức nói.
“Tôi đặt khóa bảo vệ tài sản trí tuệ của mình. Người không lấy thứ không thuộc về mình sẽ không bao giờ chạm vào cái bẫy đó.”
Vy Linh mở file tiếp theo.
Sao kê cho thấy những khoản tiền bất thường rời CyberShield đúng vào các ngày Vinh thuê đội ngoài cố phá khóa.
Camera tầng kỹ thuật ghi lại người của Vinh lấy ổ cứng dự phòng khỏi phòng máy chủ.
Và đoạn ghi âm cuộc họp cho thấy Vinh biết rõ Đức vẫn là đồng sáng lập khi yêu cầu xóa tên anh khỏi website.
Không khí trong phòng thay đổi.
Những người từng tránh ánh mắt Đức bắt đầu quay sang nhìn Vinh.
Chủ tịch hội đồng yêu cầu bộ phận pháp chế khóa quyền quản trị của Vinh ngay trong phiên.
Một công ty kiểm toán công nghệ độc lập được gọi đến xác lập bản sao pháp y của hệ thống.
Vinh đứng bật dậy định rời phòng.
Nhưng đại diện pháp chế chặn anh lại.
“Anh có thể rời cuộc họp. Nhưng máy tính công ty phải để lại để bảo toàn dữ liệu.”
Vinh nhìn quanh, cuối cùng hiểu rằng chiếc bẫy thực sự không phải ba mảnh khóa.
Chiếc bẫy là việc hắn tin rằng người bị đuổi khỏi tòa nhà cũng bị xóa khỏi lịch sử.
Hai tuần sau, kết luận kiểm toán nội bộ xác nhận quyền tác giả của Đức đối với lõi hệ thống và xác nhận nhiều giao dịch tài chính không có phê duyệt hợp lệ.
Vinh bị bãi nhiệm khỏi vị trí điều hành.
Hồ sơ về hành vi chiếm đoạt dữ liệu, giả mạo hồ sơ quản trị và dòng tiền bất thường được chuyển sang cơ quan điều tra.
CyberShield không quay về tay một người duy nhất.
Đức yêu cầu dựng lại cấu trúc hội đồng, phân quyền repository và bắt buộc mọi thay đổi quyền sở hữu trí tuệ phải có hai lớp phê duyệt.
Vy Linh giữ phần quyền lợi đã được thỏa thuận minh bạch, nhưng cô từ chối việc đứng tên thay bất kỳ ai.
“Tôi giúp anh lấy lại thứ của anh,” cô nói.
“Không phải để trở thành người giữ hộ một bí mật mới.”
Đức cười.
“Đó là lý do tôi chọn cô.”
Ba tháng sau, phiên bản CyberShield mới được triển khai cho khách hàng đầu tiên.
Trong phòng máy chủ, Đức ghép ba mảnh khóa lõi lần đầu tiên sau cuộc chiến.
Hệ thống không báo lỗi.
Màn hình hiện một dòng đơn giản: Integrity verified.
Đức nhìn dòng chữ rất lâu.
Vy Linh đứng cạnh anh.
“Xong chưa?”
“Xong rồi.”
Anh rút USB khỏi máy, bỏ vào hộp niêm phong.
Lần này CyberShield được bảo vệ không phải bởi một cái bẫy bí mật, mà bởi một hệ thống không cho bất kỳ ai có quyền xóa một người khỏi sự thật.
Nửa năm sau, CyberShield tổ chức buổi diễn tập tấn công nội bộ đầu tiên dưới cấu trúc quản trị mới.
Đức cố tình giao cho đội đỏ quyền thử phá mọi lớp khóa mà trước kia anh từng giữ riêng.
Một kỹ sư trẻ hỏi:
“Anh không sợ tụi em biết hết bí mật sao?”
Đức lắc đầu.
“Tôi từng nghĩ an toàn là khi chỉ mình tôi biết chìa khóa. Vụ Vinh dạy tôi điều ngược lại. Nếu một hệ thống chỉ an toàn vì một người tốt đang giữ nó, thì sớm muộn nó cũng hỏng.”
Vy Linh nghe câu đó từ cuối phòng, gõ bút xuống bàn hai lần như cách cô thường làm khi đồng ý nhưng không muốn khen.
Cuộc diễn tập kết thúc với bảy lỗ hổng được tìm thấy.
Không ai bị mắng.
Tất cả được ghi ticket, gán người sửa và công khai cho nhóm liên quan.
Đức nhìn bảng công việc đầy màu đỏ mà lại thấy yên tâm hơn màn hình xanh sạch tuyệt đối ngày trước.
CyberShield sống tiếp không phải vì họ không còn lỗi.
Nó sống vì không ai còn có thể giấu lỗi, giấu quyền sở hữu hay giấu một người ra khỏi lịch sử chỉ bằng vài cú nhấp chuột.
Đợt kiểm tra bảo mật kế tiếp, một kỹ sư trẻ vô tình phát hiện quyền truy cập dư thừa ở hệ thống sao lưu.
Cậu báo ngay thay vì âm thầm sửa.
Đức nhìn ticket rồi gật đầu.
“Đúng quy trình.”
Vy Linh hỏi:
“Không thấy phiền vì lỗi nhỏ cũng bị kéo cả nhóm vào à?”
“Phiền.”
“Vậy sao vui?”
“Vì ngày xưa lỗi kiểu này là chỗ Vinh giấu cả một cuộc chiếm quyền.”
Một ticket nhỏ được nhìn thấy đúng lúc chính là bằng chứng CyberShield đã thay đổi thật.
— HẾT —