Chương 4: Bẫy Chôn Vùi

Một cơn gió lạnh lẽo thổi qua cửa sổ phòng hội nghị, mang theo sự tĩnh lặng nặng nề.

Đến đoạn này, không ai trong phòng cần nghe thêm thuật ngữ. Họ chỉ nhìn vào khuôn mặt tái đi của đối thủ, nhìn vào con dấu đỏ trên hồ sơ và hiểu rằng sự thật đang có hình dạng rất cụ thể.

Hoàng Thế Vinh đứng giữa không gian trống trải, ánh mắt lạnh lùng quét qua các thành viên trong hội đồng quản trị đang ngồi quanh bàn.

Từng chiếc ghế bọc da đen bóng loáng, ánh đèn neon sáng rực rỡ, nhưng không khí trong phòng như bị đè nén bởi một áp lực vô hình.

“Mày hết chỗ đứng ở đây rồi, Đức.

Cút ra khỏi tòa nhà của tao.”

Giọng hắn vang lên, không một chút dao động, như một nhát dao sắc bén cắt ngang không khí.

Phạm Minh Đức, vị đồng sáng lập CyberShield, vừa bị tống ra khỏi nơi mình xây dựng từ con số không.

Tài khoản Vietcombank của anh bị phong tỏa, thẻ nhận diện bị hủy, tên bị xóa khỏi website công ty trong vòng bốn mươi phút.

Nỗi uất nghẹn dâng trào trong lồng ngực, Đức cảm thấy như mình đang đứng giữa một bãi chiến trường hoang tàn.

Nhưng không ai biết, Đức đã âm thầm chuẩn bị cho ngày này.

Mã nguồn mà Vinh cướp được chỉ là vỏ bọc, lõi thật của nó nằm ở ba mảnh khóa rải rác khắp nơi.

Đức nhìn về phía cửa ra vào, nơi mà hắn đã bị đuổi đi, và nụ cười nhẹ thoáng qua trên gương mặt anh.

Mỗi khi Vinh cố gắng kích hoạt hệ thống, Đức tự động ghi lại bằng chứng mà không biết đến.

Vinh không cướp mã nguồn, hắn cướp một cái bẫy.

Giữa lúc đó, Triệu Vy Linh, nữ chính lý tính và sắc sảo, bước vào căn phòng.

Ánh sáng chiếu rọi lên làn da trắng ngần của cô, tạo nên một aura cuốn hút nhưng cũng đầy nghiêm túc.

Cô đứng thẳng, ánh mắt sắc như dao, nhìn thẳng vào Vinh.

“Tôi không thể hợp tác nếu không có 30% cổ phần CyberShield chuyển về tên riêng của tôi trước.”

Câu nói của Linh như một quả bom nổ giữa phòng họp, làm không khí càng thêm căng thẳng.

Vinh nhíu mày, ánh mắt toát lên sự khó chịu.

“Vy Linh, em có biết mình đang đùa không?”

“Đây không phải trò đùa.

Đây là điều kiện của tôi.”

Giọng cô kiên quyết, không thể chối cãi.

Vinh cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dài trên lưng, nhịp tim đập loạn xạ trong lồng ngực khi nhận ra mình không còn lựa chọn nào khác.

“Được, tôi sẽ xem xét, nhưng em phải hiểu rằng thời gian không còn nhiều.”

Cuộc khủng hoảng đang cận kề khi CyberShield phải đối mặt với một cuộc tấn công mạng từ máy chủ riêng ảo gián điệp.

Đức, từ phía ngoài, lắng nghe từng lời một, âm thầm ghi chép lại mọi diễn biến.

Trong đầu anh, một kế hoạch tỉ mỉ đang hình thành.

Đức nhanh chóng mở máy tính xách tay của mình, kiểm tra từng thông tin về cuộc tấn công.

“Chúng ta có 24 giờ để ngăn chặn cuộc tấn công này.”

Linh nói, giọng điệu không hề nao núng.

Cô mở một tập tin tài liệu chứa các thông tin về cuộc tấn công, từng dòng chữ rõ ràng như một bản tuyên ngôn.

“Hãy xem xét các bằng chứng này.”

Đức lén lút lấy ra một bản sao kê tài khoản ngân hàng Techcombank với số tiền bị rút bất thường, và một tập tin ghi âm cuộc họp hội đồng quản trị.

“Nếu chúng ta không hành động ngay bây giờ, toàn bộ hệ thống bảo mật sẽ bị đe dọa và danh tiếng công ty sẽ bị hủy hoại.”

Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán Vinh khi nghe đến điều đó.

“Chúng ta cần phải giữ bí mật này.”

Linh nhấn mạnh, ánh mắt kiên định, “Nếu không, mọi thứ sẽ đổ bể trước khi chúng ta kịp làm gì.”

Vinh gật đầu, nhưng trong lòng hắn, một âm mưu đen tối đang chờ thời cơ.

“Tôi sẽ chuẩn bị các biện pháp phòng ngừa.”

Vinh nói, nhưng không hề hay biết rằng Đức đang âm thầm theo dõi từng hành động của hắn.

Đức đã cài đặt các mã mã băm mã băm bảo mật của mã nguồn vào hệ thống, để khi Vinh cố gắng kích hoạt, mọi thông tin sẽ được lưu lại.

“Chúng ta cần phải lấy lại quyền kiểm soát trước khi quá muộn.”

Linh nói, và mọi người xung quanh đều gật đầu, đồng lòng.

“Chúng ta sẽ không để cho kẻ thù có cơ hội nào.”

Vinh hít một hơi thật sâu, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bên ngoài, bầu trời xám xịt, như một điềm báo không tốt cho CyberShield.

“Tôi sẽ làm mọi thứ để bảo vệ công ty.”

Vinh thầm hứa với bản thân, nhưng trong lòng lại lo lắng không biết Đức sẽ làm gì tiếp theo.

Cuộc chiến không chỉ là một cuộc tấn công mạng, mà còn là một cuộc chiến tâm lý, nơi mà mọi sai lầm có thể dẫn đến thất bại thảm hại.

Đức, vẫn ở bên ngoài, mỉm cười một cách bí hiểm.

“Mọi thứ chỉ mới bắt đầu.”

Cuộc chiến giành lấy tương lai của CyberShield đã chính thức bắt đầu.

Vinh cảm thấy như có một cái gai đâm vào lương tâm khi nhìn vào ánh mắt kiên định của Linh.

“Em nghĩ rằng 30% cổ phần sẽ khiến tôi sợ hãi?”

Hắn hỏi, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh, nhưng không thể che giấu sự tức giận đang âm ỉ trong lòng.

Linh không lùi bước, cô đáp lại, “Không, tôi chỉ muốn đảm bảo rằng mình có tiếng nói trong quyết định của công ty.”

“Và tôi sẽ không để điều đó xảy ra nếu như chưa có sự đồng ý của hội đồng.”

Vinh gằn từng chữ, ánh mắt toát lên sự đe dọa.

“Nếu em không đồng ý, tôi sẽ không để em can thiệp vào kế hoạch phòng ngừa.”

Linh nhếch miệng cười, “Vậy thì chúng ta nên bắt đầu từ bây giờ.”

Cô bước lại gần, khoảng cách giữa họ như đang nén chặt một sợi dây đàn, căng thẳng đến mức có thể đứt bất cứ lúc nào.

“Hãy chuẩn bị tinh thần cho cuộc chiến này, Vinh.”

“Tôi không sợ hãi.”

Hắn đáp, nhưng đôi tay hắn siết chặt lại, những khớp tay trắng bệch vì áp lực.

“Đừng để tôi phải nhắc lại điều này.”

Linh quay lưng, nhưng trước khi rời khỏi phòng, cô còn kịp nói thêm, “Tôi sẽ không để cho bất cứ ai chà đạp lên sự nỗ lực của mình.”

Vinh nhìn theo bóng lưng cô, nỗi lo lắng và tức giận đan xen trong lòng.

Mọi thứ không đơn giản như hắn nghĩ.

Cuộc chiến giữa họ không chỉ là về cổ phần, mà còn là về quyền lực và danh dự.

Đức đứng ngoài, trong lòng thầm mỉm cười với sự xung đột này.

“Càng nhiều mâu thuẫn, càng có cơ hội.”

Đức thì thầm với chính mình, những kế hoạch đang dần hình thành trong đầu.

“Mọi thứ chỉ mới bắt đầu.”

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...