Chương 6: Cuộc Chiến Giữa Đức và Vinh: Đếm Ngược Thời Gian
Ánh đèn neon chói lòa từ tòa nhà CyberShield phản chiếu lên mặt đường ẩm ướt, nơi mà từng chiếc ô tô vội vã lao đi, như những mảnh ghép của một bức tranh hỗn độn.
Phạm Minh Đức đứng lặng lẽ bên lề đường, tay đút vào túi quần, lòng đầy uất ức khi nhìn vào tòa nhà mà anh từng gọi là ngôi nhà thứ hai.
“Mày hết chỗ đứng ở đây rồi, Đức.”
Cút ra khỏi tòa nhà của tao,” giọng nói của Hoàng Thế Vinh vang lên trong đầu anh, như một nhát dao xuyên thấu trái tim.
Chỉ trong vòng bốn mươi phút, cuộc đời anh đã bị đảo lộn.
Tài khoản Vietcombank của anh bị phong tỏa, thẻ nhận diện ra vào bị hủy, tên anh biến mất khỏi website công ty.
Nhưng trong khoảnh khắc tăm tối đó, Đức đã chuẩn bị cho ngày này từ rất lâu rồi.
Mã nguồn mà Vinh cướp được chỉ là vỏ bọc, cái mà hắn không biết là lõi thật của nó nằm ở ba mảnh khóa rải rác khắp nơi.
Mỗi khi Vinh cố gắng kích hoạt hệ thống, Đức tự động ghi lại bằng chứng mà hắn không hay biết.
Vinh không cướp mã nguồn, hắn cướp một cái bẫy.
Và giờ đây, từng giây phút trôi qua như một cuộc đua với thời gian.
Trong lúc Đức đứng chờ đợi, một chiếc xe ô tô màu đen sang trọng dừng lại trước mặt.
Cửa xe mở ra, Triệu Vy Linh bước xuống, với vẻ ngoài sắc sảo và ánh mắt quyết đoán.
“Đức, chúng ta cần nói chuyện,” cô nói, giọng điệu khẩn trương, không giống như những lần trò chuyện trước đây.
Cô kéo Đức ra một góc khuất, nơi ánh đèn không chiếu tới.
“Tôi đã nghe tin bạn bị đuổi việc,” cô nói, ánh mắt dõi theo hắn, như thể muốn đọc thấu tâm can.
“Đúng vậy,” Đức đáp, giọng nén lại, nhưng trong lòng anh đã dâng lên một ngọn lửa quyết tâm.
“Chúng ta cần hợp tác,” Vy Linh nói, “nhưng tôi có điều kiện.”
“Điều kiện gì?” Đức hỏi, lòng thắc mắc.
“Chuyển nhượng 30% cổ phần CyberShield về tên tôi trước khi chúng ta bắt đầu,” cô khẳng định, ánh mắt không rời khỏi Đức.
“Cô biết điều đó không thể thực hiện trong thời gian ngắn như vậy?” Đức nói, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói của anh có chút run rẩy.
“Tôi biết, nhưng CyberShield sắp đối mặt với một cuộc tấn công mạng từ máy chủ riêng ảo gián điệp,” cô đáp, giọng nghiêm túc, như thể tính mạng của cả công ty đang treo trên sợi chỉ.
“Cô có thông tin gì?” Đức hỏi, sự lo lắng bắt đầu len lỏi vào tim, anh cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dài trên sống lưng.
“Tôi có nguồn tin xác thực,” Vy Linh nói, “và nếu không có sự hợp tác của bạn, tôi không thể đảm bảo an toàn cho cả hai.”
Đức gật đầu, lòng đã quyết, như một chiến binh chuẩn bị vào trận.
“Được, tôi sẽ làm theo điều cô yêu cầu,” anh nói, sự kiên định hiện rõ trên gương mặt, đôi mắt anh sáng lên như ánh đèn pha trong đêm tối.
Nhưng thời gian không chờ đợi ai, và cuộc khủng hoảng đã bắt đầu.
Từng giây từng phút, CyberShield phải đối mặt với cuộc tấn công mạng khốc liệt.
Trong khi đó, Đức đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ.
Anh quay về văn phòng của mình, nơi mà mọi thứ giờ đây đã trở thành một căn phòng trống rỗng.
Trên bàn làm việc, chiếc máy tính xách tay vẫn còn đang chạy, màn hình sáng lên như một ánh đèn hy vọng, nhưng cũng là một cái bẫy ngầm.
Đức mở máy tính xách tay, truy cập vào hệ thống của CyberShield, và trong khoảnh khắc anh cảm nhận được nhịp tim mình đập loạn xạ.
Mỗi cú nhấp chuột đều mang theo cảm giác hồi hộp, như thể từng giây phút đều quyết định đến sự sống còn của công ty.
“Mày sẽ không thắng đâu, Vinh,” anh thầm nhủ trong lòng, khi màn hình hiện lên dòng chữ “Đang tải...” kéo dài vô tận.
Giọng nói của Vy Linh vang lên trong đầu anh, “Chúng ta cần chứng cứ, hãy tìm ra bằng chứng.”
Và Đức đã bắt đầu tìm kiếm.
Đầu tiên, anh truy cập vào tập tin ghi âm cuộc họp hội đồng quản trị, nơi mà Vinh đã ra quyết định tống cổ anh ra khỏi công ty.
Mỗi giây trôi qua, Đức càng cảm nhận được sự cấp bách, đôi tay anh gõ phím nhanh như thể muốn nuốt trọn mọi thông tin.
“Cần phải có bằng chứng về sự phản bội, và chứng minh rằng Vinh đã rút tiền bất thường từ tài khoản công ty,” Đức tự nhủ, lòng cảm thấy nặng trĩu.
“Cần phải làm nhanh hơn,” anh thầm nghĩ, khi xem qua bản sao kê tài khoản ngân hàng Techcombank với những con số đỏ chót, như một dấu hiệu báo động.
“Đúng rồi, nếu có mã mã băm mã băm bảo mật của mã nguồn, tôi có thể chứng minh rằng Vinh đã hack vào hệ thống.”
Đức nhanh chóng ghi lại tất cả thông tin cần thiết, cảm giác hồi hộp như đang đứng trên bờ vực.
Giây phút anh quay lại với màn hình, đột nhiên một thông báo hiện lên: “Hệ thống đang bị tấn công!”
Đức cảm thấy như có ai đó siết chặt trái tim mình, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán.
“Không thể để điều này xảy ra,” anh thầm nghĩ, và ngay lập tức mở camera an ninh từ tòa nhà CyberShield.
Hình ảnh hiện lên, cho thấy những người lạ mặt đang tiếp cận với máy chủ của công ty, những gương mặt lạ lẫm và đầy bí ẩn.
“Được rồi, mình cần phải hành động ngay bây giờ,” Đức tự nhủ, lòng tràn đầy quyết tâm, đôi chân anh như muốn chạy ngay tới nơi đó.
Với từng cú click chuột, anh lập tức thực hiện các bước cần thiết để bảo vệ mã nguồn và các dữ liệu quan trọng, như một người lính đang phản công.
“Thời gian không còn nhiều,” anh nghĩ, khi thấy đồng hồ trên màn hình đếm ngược từng giây, cảm giác như từng giây phút đang đè nặng lên vai mình.
Cuộc chiến này không chỉ là giữa Đức và Vinh, mà còn là cuộc chiến giữa sự sống và cái chết của CyberShield.
“Mình sẽ không bỏ cuộc,” Đức thầm hứa với bản thân, khi từng giây trôi qua, như một nhắc nhở rằng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc.