Chương 7: Bẫy Ngược Đổ Máu
Phạm Minh Đức đứng chôn chân tại cửa ra vào của tòa nhà CyberShield, nơi mà anh đã từng gọi là nhà.
Ánh đèn neon từ biển hiệu công ty rọi xuống, nhưng giờ đây, nó chỉ như những vết thương rỉ máu trên tâm hồn anh.
Giọng Hoàng Thế Vinh vang lên như một nhát dao sắc bén, cắt đứt mọi hy vọng của Đức.
“Mày hết chỗ đứng ở đây rồi, Đức.
Cút ra khỏi tòa nhà của tao.”
Mỗi từ của Vinh như một viên đạn lạnh lẽo, bắn thẳng vào trái tim anh.
Đức cảm thấy toàn thân mình như đang bị siết chặt lại, đôi tay run rẩy khi anh nhìn quanh, những nhân viên khác đang lén lút nhìn về phía mình, ánh mắt họ đầy sự thương hại.
Đúng vậy, giờ đây anh chỉ còn là một kẻ bị ruồng bỏ, không còn gì ngoài nỗi xấu hổ và thất vọng.
Tài khoản Vietcombank của anh, thứ tài sản cuối cùng, đã bị phong tỏa.
Đồng hồ trên tay điểm đúng 11 giờ trưa, buổi sáng chỉ mới trôi qua có mấy tiếng đồng hồ, nhưng Đức cảm giác như cả một thế kỷ đã trôi qua.
Trong vòng bốn mươi phút, thẻ nhận diện của anh đã bị hủy, tên anh đã bị xóa khỏi website công ty mà anh đã xây dựng từ những ngày đầu.
“Mày nghĩ mày có thể thoát được không?” Vinh hỏi, ánh mắt hắn lộ rõ sự kiêu ngạo.
Nhưng không ai biết, Đức đã âm thầm chuẩn bị cho ngày này.
Anh không chỉ có mã nguồn mà Vinh cướp được, mà thực tế, mã nguồn ấy chỉ là vỏ bọc.
Lõi thật của nó nằm ở ba mảnh khóa, được giấu kín rải rác khắp nơi mà không ai có thể ngờ tới.
Trong suốt thời gian làm việc tại CyberShield, Đức đã cẩn thận ghi lại tất cả những gì cần thiết, từ những cuộc họp đến từng giao dịch lớn nhỏ.
Mỗi lần Vinh cố gắng kích hoạt hệ thống, Đức tự động ghi lại bằng chứng mà không biết đến.
Vinh không cướp mã nguồn, hắn cướp một cái bẫy, và giờ đây, bẫy ấy đã sẵn sàng để được kích hoạt.
“Vy Linh, tôi cần một cuộc nói chuyện khẩn cấp,” Đức nhắn tin cho Triệu Vy Linh, nữ chính trong trò chơi này, người đã từng là đồng đội và giờ là hy vọng cuối cùng.
Cô ấy là một người lý trí, luôn phân tích từng bước đi của đối thủ như một chiến lược gia cự phách.
Ngay lập tức, Đức nhận được phản hồi: “Chúng ta gặp nhau ở quán cà phê gần tòa nhà. 15 phút nữa.”
Đức thở phào nhẹ nhõm, ít nhất thì Vy Linh còn tin tưởng anh.
Trong khi đó, bên trong CyberShield, Vinh đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công mạng lớn nhằm vào hệ thống bảo mật của công ty.
Hắn biết rằng nếu không ngăn chặn được, danh tiếng của CyberShield sẽ bị hủy hoại chỉ trong một đêm.
Thời gian chỉ còn lại chưa đầy 24 giờ, và áp lực đang đè nặng lên từng suy nghĩ của Đức.
Khi đến quán cà phê, mùi hương của cà phê mới pha tràn ngập không khí, nhưng nó không thể xua tan đi sự lo lắng trong lòng anh.
“Đức, có chuyện gì?” Vy Linh hỏi, ánh mắt cô sắc sảo, không để sót một biểu cảm nào trên gương mặt anh.
“Tôi cần chuyển nhượng 30% cổ phần CyberShield về tên riêng trước khi hợp tác,” Đức nói, giọng chắc nịch.
“Mày có chắc không?” Cô hỏi lại, cảm nhận được sự khẩn trương trong giọng nói của anh.
“Tôi không có thời gian để giải thích nhiều, nhưng tôi đã tìm ra lỗ hổng trong kế hoạch của Vinh,” Đức nói, ánh mắt anh như ngọn lửa bùng cháy.
“Nếu không có những chứng cứ rõ ràng, mọi thứ sẽ trở thành vô nghĩa,” Vy Linh nhắc nhở, nhưng cơn lửa trong lòng Đức không thể dập tắt.
“Tôi có tất cả bằng chứng cần thiết,” anh khẳng định, lấy ra một chiếc USB nhỏ từ túi áo.
“Bên trong chứa tập tin ghi âm cuộc họp hội đồng quản trị, bản sao kê tài khoản ngân hàng Techcombank với số tiền bị rút bất thường, mã mã băm mã băm bảo mật của mã nguồn và trích xuất camera an ninh từ tòa nhà CyberShield.”
Vy Linh nhìn anh với ánh mắt đầy nghi ngờ nhưng cũng có phần ấn tượng.
“Nếu những gì mày nói là đúng, thì chúng ta có thể lật kèo,” cô thốt lên, những mạch máu trên cổ tay cô căng lên, biểu thị sự hưng phấn.
“Đúng vậy, và chúng ta chỉ có 24 giờ để thực hiện điều này,” Đức nhấn mạnh, cảm giác như thời gian đang chạy đua với họ.
Cô gật đầu, thể hiện sự đồng tình: “Được rồi, nhưng mày phải chuẩn bị mọi thứ thật kỹ càng, không được sai sót.”
“Tôi biết,” Đức nói, một nụ cười nhếch mép xuất hiện trên gương mặt anh.
Cuộc chiến chưa kết thúc, và giờ đây, Đức đã có trong tay những quân bài mạnh mẽ nhất.
“Chúng ta sẽ không chỉ lấy lại CyberShield, mà còn khiến Vinh phải trả giá cho những gì hắn đã làm.”
Vy Linh mỉm cười, ánh mắt cô như tia chớp, đầy quyết tâm.
Đức và Vy Linh cùng nhau lên kế hoạch cho bước tiếp theo, từng chi tiết nhỏ nhất đều được tính toán cẩn thận.
Họ không còn là những kẻ bị ruồng bỏ, mà là những chiến binh trong cuộc chiến không khoan nhượng.
Trong đầu Đức, hình ảnh của Vinh, kẻ đã cướp đi mọi thứ của anh, giờ đây chỉ là một con cờ trong bàn cờ mà anh và Vy Linh đang sắp đặt.
“Thời gian không còn nhiều, hãy hành động ngay bây giờ!” Đức nói, giọng điệu đầy quyết đoán.
Họ đứng dậy, quyết tâm trong ánh mắt, và sẵn sàng đối mặt với thử thách sắp tới.
Cuộc chiến giành lại CyberShield đã chính thức bắt đầu, và Đức sẽ không để bất cứ ai cản bước mình.