Chương 1: Cơn Bão Bắt Đầu

“Mày hết chỗ đứng ở đây rồi, Đức.”

Đến đoạn này, không ai trong phòng cần nghe thêm thuật ngữ. Họ chỉ nhìn vào khuôn mặt tái đi của đối thủ, nhìn vào con dấu đỏ trên hồ sơ và hiểu rằng sự thật đang có hình dạng rất cụ thể.

Cút ra khỏi tòa nhà của tao.”

Giọng Hoàng Thế Vinh lạnh như băng, không một chút dao động, như những cơn gió Bắc thổi qua những tán cây khô cằn giữa mùa Đông.

Phạm Minh Đức, vị đồng sáng lập CyberShield, vừa bị tống ra khỏi nơi mình xây dựng từ con số không.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ như sụp đổ trước mắt anh.

Cái tòa nhà cao chọc trời 21 tầng giữa trung tâm thành phố Hồ Chí Minh, nơi anh đã từng mơ ước, nơi anh đã cùng những người bạn dốc sức xây dựng, giờ đây lại là nơi anh bị đuổi đi như một kẻ tội đồ.

Đức đứng giữa hành lang rộng lớn, cảm giác bất lực tràn ngập trong lòng, khiến anh như bị kẹt trong một cơn ác mộng không có hồi kết.

Chân anh như dính chặt vào sàn nhà bằng kính, không thể nhúc nhích, chỉ biết nhìn theo bóng dáng Vinh khuất dần sau cánh cửa.

Đồ đạc trên bàn làm việc của anh, những kỷ niệm, những công trình mà anh đã dày công xây dựng, giờ cũng chỉ còn lại những mảnh vụn, như những giấc mơ tan vỡ.

Tài khoản Vietcombank của anh bị phong tỏa, thẻ nhận diện bị hủy, tên bị xóa khỏi website công ty trong vòng bốn mươi phút, như một cơn sóng dữ cuốn trôi đi mọi thứ anh từng có.

Nhưng không ai biết, Đức đã âm thầm chuẩn bị cho ngày này.

Mã nguồn mà Vinh cướp được chỉ là vỏ bọc, lõi thật của nó nằm ở ba mảnh khóa rải rác khắp nơi, được giấu kín như một bí mật không thể tiết lộ.

Mỗi khi Vinh cố gắng kích hoạt hệ thống, Đức tự động ghi lại bằng chứng mà không biết đến, như một người thợ săn lặng lẽ bẫy con mồi.

Vinh không cướp mã nguồn, hắn cướp một cái bẫy, và giờ đây, Đức phải tự cứu lấy mình.

Đức quay lưng rời khỏi tòa nhà, từng bước chân nặng nề như kéo theo cả một tảng đá, những giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán anh.

Nhưng trong lòng anh, một ngọn lửa âm ỉ bắt đầu cháy, một quyết tâm mãnh liệt để lấy lại những gì đã mất.

Trên đường phố, dòng xe cộ tấp nập, tiếng còi xe vang lên inh ỏi, hòa cùng nhịp sống hối hả của thành phố.

Đức thả mình vào dòng người, cố gắng quên đi cái cảm giác hụt hẫng, nhưng không thể nào chối bỏ được thực tại đang bủa vây.

Nhưng rồi, một giọng nói quen thuộc cắt ngang suy nghĩ của anh.

“Đức, em có nghe tin gì chưa?”

Là Triệu Vy Linh, người phụ nữ mà anh từng tin tưởng, giờ đây lại đứng trước mặt anh, trong bộ đồ công sở gọn gàng nhưng ánh mắt lại mang theo sự lo lắng.

Khuôn mặt cô thanh thoát, đôi mắt sáng như ánh sao, giờ lại mang theo nét lo lắng, như thể cô cũng đang gánh chịu nỗi đau mà anh đang trải qua.

“Chuyện gì?”

Đức hỏi, giọng không giấu nổi sự châm biếm, như một cách để bảo vệ bản thân khỏi cảm giác tổn thương.

“Vinh đã làm gì với anh?”

Cô hỏi, tay siết chặt chiếc điện thoại, như thể đó là phương tiện duy nhất giúp cô giữ vững được tinh thần.

“Cô ấy đã phản bội tôi.”

Đức thở dài, cảm giác tủi hờn dâng trào, như những cơn sóng lớn xô bờ cát mịn màng.

“Tôi không ngờ Vinh lại là một kẻ phản bội.”

Vy Linh nhìn Đức, đôi mắt cô như muốn truyền tải một điều gì đó sâu sắc hơn.

“Đức, em muốn giúp anh.”

“Giúp tôi?”

Bằng cách nào?”

“Chúng ta có thể hợp tác.”

Linh quyết liệt, giọng nói mang theo sự kiên định, như một ánh sáng le lói trong đêm tối.

“Tôi cần 30% cổ phần CyberShield chuyển về tên riêng của tôi trước khi chúng ta bắt đầu.”

Đức ngạc nhiên, không thể tin vào những gì vừa nghe, như thể một cơn bão lớn ập đến bất ngờ.

“Cô đang đùa sao?”

Tôi vừa bị đuổi, tôi không còn gì cả.”

“Đức, em biết anh có gì trong tay.”

“Cái gì?”

“Mã nguồn.”

“Nhưng Vinh đã lấy phần lớn rồi.”

“Chưa đâu, anh còn có thứ gì đó.”

Tiếng điện thoại của Linh vang lên, cô nhanh chóng kiểm tra, ánh mắt đầy sự lo lắng, như thể thời gian đang đếm ngược.

“Chúng ta chỉ còn 24 giờ.”

“Gì cơ?”

“CyberShield đang bị tấn công mạng từ máy chủ riêng ảo gián điệp.”

Đức cảm thấy nhịp tim mình tăng tốc, như thể muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, từng nhịp đập như một hồi chuông cảnh báo.

“Chúng ta phải hành động ngay bây giờ.”

“Có bằng chứng gì không?”

“Có, tập tin ghi âm cuộc họp hội đồng quản trị, bản sao kê tài khoản ngân hàng Techcombank với số tiền bị rút bất thường, mã mã băm mã băm bảo mật của mã nguồn.”

“Đủ rồi.”

Đức gật đầu, quyết tâm trong lòng đã được thắp sáng, như một ngọn đuốc trong đêm tối.

“Còn camera an ninh, chúng ta có thể trích xuất từ tòa nhà CyberShield.”

“Tôi cần tất cả những bằng chứng đó.”

“Và 30% cổ phần.”

“Được, nhưng sau khi chúng ta thoát khỏi tình thế này.”

Đức và Linh nhìn nhau, sự hiểu biết giữa họ như đã kết nối lại, như những mảnh ghép hoàn hảo cuối cùng đã tìm thấy chỗ đứng của mình.

Họ bắt đầu lên kế hoạch hành động, từng chi tiết nhỏ được bàn bạc kỹ lưỡng, từ cách trích xuất thông tin đến việc xác định thời gian tấn công.

24 giờ, một khoảng thời gian ngắn ngủi, nhưng cũng là cơ hội để lấy lại tất cả.

Một cơn bão lớn đang đến, và họ là những người duy nhất có thể đứng vững.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...