Chương 9: Hồ Sơ Mười Hai Năm Và Cánh Cửa Lâm Gia
Lâm Phong không ký vào bản chuyển nhượng 51% ngay trong đại sảnh.
Hắn kéo tập giấy về phía mình rồi nhìn Ngọc Anh.
“Nếu chúng ta dùng một giao dịch vội vàng để sửa một vụ chiếm đoạt cũ, mười hai năm sau sẽ có người khác đứng ở đây cầm hồ sơ giống tao.”
Ngọc Anh nhìn hắn, rồi chậm rãi gập cây bút lại.
“Vậy làm đúng luật.”
Đó là khoảnh khắc Lâm Minh hiểu cuộc đối đầu đã đổi hướng.
Cháu trai hắn không còn muốn giành quyền lực bằng mọi giá.
Hắn muốn một cuộc kiểm tra đủ sạch để mọi giấy tờ Lâm Minh dựng lên trong mười hai năm bị đặt cạnh bản gốc.
Sáng hôm sau, hồ sơ tai nạn của cha mẹ Lâm Phong được gửi giám định lại cùng bản video camera mà hắn và Ngọc Anh tìm thấy.
Một chi tiết từng bị bỏ qua xuất hiện rõ ở khung hình: chiếc xe liên quan đến vụ tai nạn đi vào hiện trường trước thời điểm được ghi trong báo cáo cũ.
Sao kê tài khoản gia đình cho thấy một khoản tiền lớn bị rút ra ngay trước tai nạn rồi chuyển qua một tài khoản trung gian.
Đoạn ghi âm mà Lâm Phong thu được nối khoản tiền đó với người làm việc cho Lâm Minh.
Không một mảnh bằng chứng nào đủ để tự nó kết luận tất cả.
Nhưng khi camera, dòng tiền, lịch làm việc và lời khai được đặt cạnh nhau, câu chuyện cũ không còn giống một tai nạn đơn giản.
Cơ quan điều tra tiếp nhận hồ sơ để xác minh dấu hiệu hình sự.
Hội đồng gia tộc đồng thời thuê một đơn vị kiểm toán độc lập rà toàn bộ giao dịch chuyển quyền thừa kế sau cái chết của cha mẹ Lâm Phong.
Lâm Minh phản đối dữ dội.
Hắn nói Lâm Phong đang trả thù.
Lâm Phong chỉ đáp:
“Nếu hồ sơ chứng minh chú sạch, cháu sẽ là người đầu tiên ký xác nhận.”
Lời đó khiến căn phòng im lặng hơn mọi lời đe dọa.
Ba tuần sau, kiểm toán xác định nhiều nghị quyết dùng để chuyển quyền kiểm soát tài sản gia đình không có đủ chữ ký hợp lệ.
Một số chữ ký được lập sau ngày người ký được ghi là đã có mặt.
Hội đồng biểu quyết đình chỉ quyền điều hành của Lâm Minh trong khi tranh chấp được giải quyết.
Ngọc Anh bỏ phiếu thuận.
Không phải vì cô muốn đứng về phía người thắng.
Cô đứng về phía quy trình mà chính mình có thể kiểm tra.
Khi lực lượng điều tra mời Lâm Minh làm việc về dòng tiền và hồ sơ tai nạn, hắn quay sang Lâm Phong.
“Mày đã chờ mười hai năm chỉ để thấy tao bị dẫn đi?”
Lâm Phong lắc đầu.
“Tao chờ mười hai năm để biết cha mẹ tao đã chết vì điều gì.”
Hắn không cười.
Cũng không bước tới trả lại một cái tát cũ.
Hắn đứng yên nhìn người chú từng ném mình khỏi nhà phải trả lời những câu hỏi mà mười hai năm qua không ai dám hỏi.
Quyền thừa kế của Lâm Phong sau đó được khôi phục theo hồ sơ hợp pháp, nhưng hắn từ chối mô hình một người nắm toàn bộ quyền quyết định.
Gia tộc lập hội đồng mới, công khai giao dịch lớn và bắt buộc kiểm toán hàng năm.
“Mày không muốn làm chủ Lâm gia sao?” Ngọc Anh hỏi.
“Tao muốn Lâm gia không cần một ông chủ để sống.”
Buổi chiều cuối tháng, Lâm Phong trở lại ngôi mộ cha mẹ.
Hắn mang theo bản kết luận phục hồi quyền thừa kế và biên nhận tiếp nhận hồ sơ điều tra.
Không có bản án nào trả lại được mười hai năm.
Nhưng lần đầu tiên, tên cha mẹ hắn không còn nằm dưới một dòng kết luận sai mà không ai được quyền chất vấn.
Ngọc Anh đứng phía sau, đặt một bó hoa trắng xuống.
“Cậu còn hận tôi không?”
Lâm Phong nhìn tấm bia.
“Có những lúc đã hận.”
“Còn bây giờ?”
“Bây giờ tôi mệt rồi. Tôi muốn sống.”
Họ rời nghĩa trang khi trời vừa hết mưa.
Cánh cửa Lâm gia mười hai năm trước từng đóng sau lưng một kẻ bị gọi là phế vật.
Hôm nay nó mở ra, nhưng Lâm Phong không bước qua để trả thù.
Hắn bước qua vì mọi thứ thuộc về sự thật đã được trả về đúng chỗ.
Năm đầu tiên của hội đồng mới, Lâm gia phải công khai ba giao dịch mà trước đây chắc chắn sẽ được giải quyết bằng một bữa cơm kín.
Lâm Phong không tham gia bỏ phiếu ở những việc có quyền lợi trực tiếp của mình.
Ngọc Anh hỏi:
“Cậu không sợ người ta bảo cậu mềm sao?”
“Mười hai năm trước tôi mất mọi thứ vì một người vừa có quyền lợi vừa có quyền quyết định.”
Anh nhìn biên bản.
“Nếu mình lặp lại cấu trúc đó chỉ vì lần này người cầm quyền là mình, thì trở về để làm gì?”
Ngày giỗ cha mẹ, Lâm Phong mang báo cáo kiểm toán năm đầu đặt trước bàn thờ rồi lại cất đi.
Cha mẹ hắn không cần một tập đoàn hoàn hảo.
Hắn tin họ chỉ cần đứa con còn sống không trở thành người từng hủy cuộc đời mình.
Lâm Phong còn đề nghị ghi lại toàn bộ lịch sử tranh chấp thành hồ sơ gia tộc, kể cả những phần khiến người nhà xấu hổ.
Một bác lớn tuổi phản đối:
“Chuyện xấu thì để nó chết đi.”
Phong đáp:
“Nếu xóa chuyện xấu, đời sau chỉ thấy quy trình mới mà không biết vì sao nó tồn tại.”
Hồ sơ được lưu kín cho thành viên gia đình và kiểm toán viên, không dùng để bêu tên.
Nó trở thành lời nhắc rằng danh dự của một gia tộc không nằm ở việc không từng sai, mà ở việc không cần sửa quá khứ để trông như mình luôn đúng.
— HẾT —