Chương 8: Cuộc Đối Đầu Kịch Tính Tại Lâm Gia

Ánh sáng chói chang của những chiếc đèn chùm trong đại sảnh Lâm gia rọi xuống, tạo nên một không khí nặng nề và căng thẳng.

Đến đoạn này, không ai trong phòng cần nghe thêm thuật ngữ. Họ chỉ nhìn vào khuôn mặt tái đi của đối thủ, nhìn vào con dấu đỏ trên hồ sơ và hiểu rằng sự thật đang có hình dạng rất cụ thể.

Lâm Phong đứng giữa không gian quen thuộc mà hắn đã rời bỏ mười hai năm trước, nhưng giờ đây mọi thứ đã khác.

Hắn không còn là một phế vật yếu đuối, mà là một người đàn ông cứng rắn, mang theo quyết tâm và những bằng chứng trong tay.

Trái tim hắn đập nhanh, như một chiếc trống chiến, vang lên từng nhịp mạnh mẽ.

Trước mặt hắn, Lâm Minh - chú ruột đầy mưu mô - nhếch mép cười, ánh mắt đầy sự tự mãn.

“Cuối cùng cũng trở về, Lâm Phong.

Nhưng mày nghĩ mày có thể lấy lại cái gì từ tay tao?”

Lâm Phong không trả lời ngay, mà chỉ nhìn thẳng vào mắt Lâm Minh, nơi ẩn chứa sự kiêu ngạo và bạc bẽo của một kẻ đã từng đẩy hắn ra khỏi gia tộc.

Hắn bước tới, từng bước chân dứt khoát, như lời tuyên chiến với kẻ đã cướp đi gia đình và danh dự của hắn.

“Tao không chỉ trở về để lấy lại danh dự, mà còn để làm rõ sự thật.”

Câu nói của hắn vang lên, đầy sức mạnh và thuyết phục.

Hắn rút ra từ trong túi áo một chiếc USB, ánh sáng từ những chiếc đèn chiếu vào làm nổi bật lên một ký hiệu quen thuộc - logo của công ty Lâm gia.

“Đây là bằng chứng về cái chết của cha mẹ tao.”

Lâm Minh cười khẩy, đôi mắt lộ rõ vẻ chế giễu.

“Bằng chứng gì?

Mày không có quyền gì ở đây!”

“Tao không cần quyền, tao chỉ cần sự thật.”

Hắn nhấn nút, và hình ảnh từ camera an ninh hiện lên trên màn hình lớn.

Mọi người trong đại sảnh đều im lặng, không ai dám thở mạnh.

Đoạn video ghi lại khoảnh khắc chiếc xe của cha mẹ hắn bị va chạm, âm thanh kêu gào của phanh và tiếng động mạnh vang lên khiến bầu không khí trở nên ngột ngạt.

Lâm Minh nhìn chằm chằm vào màn hình, gương mặt hắn dần biến sắc.

“Mày...

mày làm gì vậy?”

Lâm Phong không để Lâm Minh có thời gian bình tĩnh.

“Mày đã cướp đi quyền thừa kế của tao, nhưng giờ đây tao sẽ lấy lại những gì thuộc về mình.”

Hắn tiếp tục, giọng điệu đầy kiên định.

“Tao có tập tin ghi âm cuộc trò chuyện giữa mày và một kẻ bí ẩn, người đã chỉ đạo mày làm tất cả những điều này.”

Ánh mắt của Lâm Minh giờ đã tối lại, sự tự tin đã hoàn toàn biến mất.

“Mày không thể!”

Lâm Phong tiến gần hơn, như một con hổ đang dồn ép con mồi vào góc tường.

“Hồ sơ tai nạn và bản sao kê tài khoản ngân hàng của Lâm gia cũng sẽ chứng minh những điều mày đã làm.”

Hắn giơ cao bản sao kê tài khoản, những con số rõ ràng thể hiện việc rút tiền bất thường từ tài khoản của cha mẹ hắn.

“Mày đã lợi dụng sự ra đi của họ để trục lợi cho bản thân.”

Trong không khí nặng nề, Lâm Minh không còn khả năng phản kháng, chỉ đứng đó, ánh mắt hoang mang.

Lâm Phong bình tĩnh, nhưng bên trong hắn đang dậy sóng.

“Sự thật sẽ được phơi bày, và tao sẽ không dừng lại cho đến khi mọi người biết rõ mày là kẻ chủ mưu.”

Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Lâm Minh, không ai dám lên tiếng.

Ngọc Anh, hôn thê cũ của hắn, đứng ở một góc phòng, nét mặt trầm tư.

Cô không ngờ rằng Lâm Phong lại mạnh mẽ và quyết tâm đến vậy.

“Tao không thừa nhận mày là người thừa kế!” Lâm Minh gầm lên, nhưng giọng nói đã không còn sức mạnh.

Lâm Phong chỉ mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin.

“Mày không cần phải thừa nhận, bởi vì mọi người sẽ tự nhận ra sự thật.”

Hắn quay sang Ngọc Anh, ánh mắt kiên định.

“Ngọc Anh, tao cần sự giúp đỡ của mày.

Hãy ký vào hợp đồng chuyển nhượng cổ phần 51% mà tao đã chuẩn bị.”

Ngọc Anh im lặng, một chút do dự thoáng qua biểu cảm của cô.

“Tại sao tao phải giúp mày?”

“Bởi vì cả gia tộc này đã từng phản bội mày, và bây giờ là thời điểm để chúng ta lấy lại những gì thuộc về mình.”

Hắn nhìn thẳng vào mắt cô, không hề chớp.

“Nếu mày đứng về phía tao, chúng ta sẽ cùng nhau lật đổ Lâm Minh và lấy lại danh dự cho gia tộc.”

Ngọc Anh không nói gì, nhưng ánh mắt của cô dần trở nên quyết đoán hơn.

“Tốt, tao sẽ giúp mày.”

Khóe môi Lâm Phong nhếch lên, một nụ cười chiến thắng.

Hắn quay lại đối diện Lâm Minh, không còn sợ hãi, mà ngược lại, giờ đây hắn đã có trong tay những vũ khí mạnh mẽ.

“Mày sẽ phải trả giá cho những gì đã làm.”

Âm thanh của hắn vang lên, như một lời nguyền rủa.

Cuộc chiến pháp lý đã bắt đầu, và Lâm Phong sẽ không bao giờ lùi bước.

Hắn đã trở về, và lần này, không ai có thể ngăn cản hắn.

Đến cuối buổi, lời xin lỗi không còn là một câu nói qua loa trước đám đông. Quyết định xử lý được đọc thành văn bản, những người từng hùa theo phải ký xác nhận, còn kẻ đứng sau toàn bộ màn vu oan bị buộc rời khỏi vị trí ngay tại chỗ. Không ai còn dám gọi chiến thắng ấy là may mắn.

Nhân vật chính đứng lại thêm vài giây sau khi căn phòng vãn người. Anh không cười lớn, cũng không cần khoe khoang. Chỉ khi bàn tay chạm vào tập hồ sơ đã nhàu mép, anh mới hiểu: thứ được lấy lại không chỉ là danh dự, mà là quyền được ngẩng đầu bước tiếp.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...