Chương 1: Cánh Cửa Cũ Mở Ra Nỗi Đau Quá Khứ
"Ký đi, rồi bước ra khỏi đây. Từ giờ chuyện này không còn chỗ cho người như anh nữa."
Đến đoạn này, không ai trong phòng cần nghe thêm thuật ngữ. Họ chỉ nhìn vào khuôn mặt tái đi của đối thủ, nhìn vào con dấu đỏ trên hồ sơ và hiểu rằng sự thật đang có hình dạng rất cụ thể.
Câu nói ấy rơi xuống trước mặt nhân vật chính như một cái tát công khai. Trong vài giây, tất cả ánh mắt trong căn phòng đều dồn về phía anh: khinh miệt, hả hê, chờ anh cúi đầu. Nhưng chính khoảnh khắc bị dồn đến chân tường ấy lại khiến anh nhớ rõ từng chứng cứ, từng chữ ký, từng sai lệch đã bị che dưới lớp hào nhoáng của câu chuyện Kẻ Phế Vật Trở Về: Đòi Lại Gia Tộc Sau 12 Năm.
Đêm mưa tầm tã, tiếng gió rít qua từng khe cửa sổ, Lâm Phong đứng lặng lẽ bên ngoài cánh cổng lớn của Lâm gia.
Ánh đèn vàng hắt ra từ bên trong, soi sáng những viên gạch lát sân đã cũ kỹ, nơi mà hắn đã từng chơi đùa như một đứa trẻ vô tư.
Nhưng giờ đây, hình ảnh ấy đã bị phủ một lớp bụi thời gian, khiến trái tim hắn không ngừng đau nhói.
Hắn nín thở, đôi mắt nheo lại để nhìn rõ hơn khuôn mặt của những người đã từng là gia đình của mình.
Chú ruột hắn, Lâm Minh, đứng đó, cười nhạo, tay cầm một tờ giấy quyền thừa kế, ánh mắt đầy khinh bỉ.
Lâm Minh, người mà hắn từng coi như một người thân, giờ đây lại trở thành kẻ thù không đội trời chung.
Cảm giác tức giận trào lên trong lồng ngực, Lâm Phong siết chặt bàn tay đến mức các khớp ngón tái mét, còn những vết cắt nhỏ từ mồ hôi lạnh chảy dài trên trán hắn.
“Người không còn giá trị như mày, có xứng đáng đứng đây không?” Lâm Minh quát tháo, tiếng cười của hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
Ngọc Anh, hôn thê của hắn, đứng bên cạnh, lạnh lùng quay lưng lại, bỏ mặc hắn trong bóng tối.
Hình ảnh của Ngọc Anh, với vẻ đẹp kiêu sa và lạnh lùng, như một nhát dao cứa vào tâm trí Lâm Phong.
Điều đó không chỉ làm hắn đau đớn, mà còn như một nhắc nhở về những gì đã mất.
Hắn không thể quên được những ngày tháng tươi đẹp bên Ngọc Anh, nhưng giờ đây, mọi thứ đã trở thành quá khứ đau thương.
Từng bước chân nặng nề, Lâm Phong tiến vào trong cánh cổng Lâm gia.
Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh khi nhìn thấy những bức tranh treo trên tường, những kỷ niệm mà hắn đã từng gọi là gia đình.
Cảm xúc dâng trào, hắn không thể kiềm chế được nước mắt đang trực trào ra.
“Mày đã trở về, Lâm Phong.” Hắn tự nhủ, “và lần này, không ai có thể đuổi mày đi nữa.”
Những kẻ đã từng cười nhạo hắn sẽ phải đối mặt với món nợ của chính mình.
Trong tay hắn, hồ sơ tai nạn của cha mẹ và một đoạn video bị giấu kín, chính là vũ khí để hắn chiến đấu.
Hắn phải tìm ra sự thật đằng sau cái chết của cha mẹ, và những kẻ đã xóa dấu vết chiếc xe trong đêm định mệnh đó.
Giờ đây, Lâm Phong không còn là một phế vật, mà là một con hổ đã được đánh thức.
Hắn sẽ không để cho bất cứ ai ngăn cản mình lần nữa.
“Ngọc Anh, mày sẽ phải trả giá cho những gì mày đã làm.” Hắn nghĩ, quyết tâm không để cho kẻ nào thoát khỏi sự trừng phạt.
Hắn đã chuẩn bị cho kế hoạch trả thù của mình, và trong vòng 24 giờ tới, hắn sẽ thu thập bằng chứng để chứng minh sự thật.
Đó là một cuộc chiến không khoan nhượng, nơi mà mọi chứng cứ đều phải được đưa ra ánh sáng.
Hắn cần bản sao kê tài khoản ngân hàng Lâm gia, tập tin ghi âm cuộc trò chuyện giữa Lâm Minh và một kẻ bí ẩn, và đoạn video từ camera an ninh tại hiện trường tai nạn.
Từng thứ một, Lâm Phong sẽ lật tẩy những âm mưu đen tối đã che giấu suốt bao năm qua.
Hắn đã từng bị ruồng bỏ, nhưng giờ đây, hắn sẽ đứng lên và lấy lại tất cả những gì thuộc về mình.
Cánh cửa Lâm gia đã mở ra, và Lâm Phong quyết tâm bước vào, không chỉ để tìm kiếm công lý, mà còn để khôi phục danh dự cho gia tộc hắn.
Trong lòng hắn, lửa hận thù đang bùng cháy mãnh liệt, và không gì có thể ngăn cản bước đi của hắn.