Chương 5: Cạm Bẫy Từ Người Xưa
Lâm Phong đứng trước cánh cửa lớn của Lâm gia, lòng tràn đầy quyết tâm nhưng cũng không thiếu phần lo lắng.
Đêm đã buông xuống, ánh đèn vàng ấm áp từ bên trong tỏa ra như muốn vẫy gọi hắn trở về, nhưng thực tế lại khác xa tưởng tượng.
Hắn biết rằng, phía sau cánh cửa đó không chỉ có những kỷ niệm đau thương mà còn là những kẻ thù đã cất giấu mưu đồ trong bóng tối.
Hắn hít một hơi thật sâu, rồi gõ cửa.
Tiếng gõ vang vọng khắp không gian tĩnh lặng, như một lời tuyên chiến với quá khứ.
Cánh cửa từ từ mở ra, hiện lên hình ảnh Ngọc Anh, hôn thê cũ của hắn, với ánh mắt lạnh lùng như băng giá.
“Anh về làm gì?” Ngọc Anh hỏi, giọng điệu không chút thiện cảm.
Hắn cắn chặt môi, không thể để cho mình lùi bước.
“Em phải nghe anh nói.” Lâm Phong khẩn cầu, vừa nói vừa bước vào nhà.
Ngọc Anh lùi lại một bước, ánh mắt vẫn không rời khỏi hắn, như thể đang đoán biết được âm mưu nào đó.
“Có gì mà anh phải nói với tôi sau mười hai năm?”
Hắn cảm nhận được sự châm chọc trong lời nói của cô, nhưng không thể để nó khiến mình chùn bước.
“Đó là một bí mật lớn liên quan đến cái chết của cha mẹ anh.”
Ngọc Anh nhíu mày, gương mặt cô thoáng hiện lên chút nghi ngờ.
“Bí mật gì?”
Hắn rút từ trong túi ra một tập hồ sơ dày cộp, đặt nó lên bàn.
“Đây là tài liệu mà anh đã mất nhiều thời gian để thu thập.”
“Tài liệu gì?” Cô hỏi, nhưng ánh mắt đã không còn lạnh lùng như trước.
“Hồ sơ tai nạn, bằng chứng về việc cha mẹ anh không hề chết vì tai nạn mà là bị ám sát.”
Ngọc Anh nhìn chằm chằm vào tập hồ sơ, khuôn mặt cô có chút nhòe đi.
“Nếu anh có bằng chứng, tại sao không đưa cho cảnh sát?”
“Bởi vì có một kẻ đã xóa dấu vết, kẻ đó chính là Lâm Minh!”
Lời nói của hắn như một cú sốc, khiến Ngọc Anh không thể không suy nghĩ.
Ánh mắt cô chuyển từ tập hồ sơ sang hắn, rồi lại về phía bàn tay đang run rẩy của mình.
“Lâm Minh?” Cô lặp lại, nhưng trong giọng nói đã có phần hoang mang.
“Đúng vậy, em không thể tin tưởng một kẻ đã cướp đi quyền thừa kế của anh!”
Ngọc Anh hít một hơi thật sâu, khẽ lắc đầu.
“Tôi không quan tâm đến chuyện của anh và Lâm gia.
Tôi chỉ quan tâm đến sự nghiệp của mình.”
“Em phải hiểu rằng, nếu không có sự giúp đỡ của em, tất cả sẽ thất bại.”
Hắn không thể để cho Ngọc Anh lùi bước, hắn đã chuẩn bị cho tình huống này.
“Tại sao tôi phải giúp anh?” ánh mắt cô vẫn tỏ ra nghi ngờ.
“Bởi vì em cũng có một phần trong việc này.”
Cô nhướng mày, không hiểu ý hắn.
“Em cũng là người bị tổn thương, nếu anh không thể khôi phục danh dự cho gia tộc, thì em cũng sẽ không thể có được sự nghiệp mà em mong muốn.”
Ngọc Anh lặng thinh, đôi mắt cô ánh lên sự xung đột giữa lòng tự trọng và sự thật.
“Tôi không tin anh.” Cuối cùng cô nói, nhưng giọng nói không còn sắc lạnh như lúc đầu.
“Em không cần phải tin, chỉ cần xem bằng chứng.” Hắn kiên quyết.
Ngọc Anh cầm tập hồ sơ lên, lật từng trang một, ánh mắt cô dần dần trở nên nghiêm túc.
“Đây là tài khoản ngân hàng của Lâm gia, tại sao lại có những giao dịch lạ?”
Hắn gật đầu, cảm giác đã chạm được vào điểm yếu của cô.
“Đúng, đây là bản sao kê mà anh đã thu thập được, có liên quan đến các giao dịch đáng ngờ.”
Ngọc Anh không đáp, chỉ lặng lẽ xem xét từng trang tài liệu, gương mặt cô dần dần trở nên căng thẳng.
“Và còn đây.” Hắn tiếp tục, không để cho cô có thời gian để suy nghĩ.
“Đoạn video từ camera an ninh tại hiện trường tai nạn, chứng minh rằng cha mẹ anh không chỉ đơn thuần là nạn nhân.”
Ngọc Anh ngẩng lên, ánh mắt lấp lánh sự tò mò.
“Nếu anh có tất cả những thứ này, tại sao anh không công bố ra?”
“Bởi vì kẻ đứng sau Lâm Minh sẽ không để anh làm điều đó.”
“Vậy anh cần tôi làm gì?” Cô hỏi, cuối cùng cũng chịu thỏa thuận.
“Em phải thuyết phục hội đồng quản trị để họ chuyển nhượng 51% cổ phần cho anh.”
Ngọc Anh nhìn hắn, trong ánh mắt có phần ngần ngại.
“Và nếu tôi giúp anh, anh sẽ làm gì?”
“Tôi sẽ mang lại công lý cho cha mẹ tôi, và em sẽ có vị trí vững chắc khi anh khôi phục lại Lâm gia.”
Sự im lặng bao trùm không gian, Lâm Phong chờ đợi từng giây phút, cảm giác như thời gian ngừng lại.
Cuối cùng, Ngọc Anh thở dài.
“Được rồi.
Tôi sẽ giúp anh.”
Hắn mỉm cười, một nụ cười như ánh sáng le lói giữa những đám mây đen.
“Cảm ơn em.”
Nhưng hắn biết rằng, cuộc chiến vẫn còn dài, và Lâm Minh sẽ không dễ dàng từ bỏ quyền lực của mình.
Bên ngoài, mưa vẫn rơi từng giọt nặng nề, như thể đang hòa vào những nỗi đau còn sót lại trong quá khứ.