Chương 2: Gặp Lại Cô, Bước Đầu Khai Phá Thế Giới Mới

Lâm Phong đứng trước tòa nhà cao tầng sang trọng của tập đoàn Ngọc Gia, nơi mà Ngọc Anh hiện đang làm việc.

Ánh đèn neon chói lóa phản chiếu từng giọt mưa còn đọng lại trên mặt đường nhựa, tạo nên một không gian huyền ảo nhưng lạnh lẽo.

Hắn không thể không nhớ đến những ký ức đau thương khi bị đuổi khỏi Lâm gia, nơi mà Ngọc Anh từng là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời tăm tối của hắn.

Nhưng giờ đây, ánh sáng ấy đã trở thành một bức tường lạnh lùng, ngăn cản hắn bước vào thế giới mà hắn từng thuộc về.

Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi cảm giác lo âu đang dâng trào trong lồng ngực.

“Ngọc Anh…” Hắn thầm gọi, như thể âm thanh đó có thể đưa cô ra khỏi những kỷ niệm đã qua.

Hắn bấm nút thang máy, cảm nhận từng chuyển động chậm chạp của nó, như thể thời gian cũng đang trêu đùa hắn.

Khi cửa thang mở ra, hắn bước ra và hướng thẳng đến phòng làm việc của Ngọc Anh.

Đầu óc hắn đầy rẫy những kế hoạch và lý do để thuyết phục cô, nhưng không một câu nào có thể thoát ra khỏi môi.

Ngọc Anh đang ngồi tại bàn làm việc, ánh mắt chăm chú vào màn hình máy tính, không hề hay biết sự xuất hiện của hắn.

Hơi thở của hắn như bị nghẹn lại khi nhìn thấy hình ảnh của cô.

Người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc dài buông xõa, làn da trắng sáng, và đôi môi đỏ mọng đang nhíu lại trong sự tập trung.

“Ngọc Anh!” Hắn cất tiếng, giọng nói có phần run rẩy.

Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng và xa cách như một mảnh băng.

“Lâm Phong?” Cô hỏi, không giấu nổi sự ngạc nhiên.

“Là tôi… Tôi trở về.” Hắn khẽ nói, cảm nhận nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực.

“Tại sao lại là bây giờ?

Tại sao không phải trước đây?” Cô nhíu mày, giọng nói có phần châm biếm.

“Tôi cần giúp đỡ.” Hắn nói, ánh mắt kiên quyết.

Ngọc Anh cười nhạt, nụ cười không có chút ấm áp nào.

“Giúp đỡ?

Bạn nghĩ tôi có nghĩa vụ phải giúp bạn sao?

Bạn đã rời bỏ chúng tôi.”

“Đúng, nhưng tôi đã trở về với lý do rõ ràng.

Tôi cần chứng minh sự thật về cái chết của cha mẹ mình!” Hắn nói, gương mặt căng thẳng.

“Và sao tôi phải tin bạn?

Bạn có gì trong tay để chứng minh?” Cô đẩy ghế ra, đứng dậy và bước tới gần hắn.

“Tôi có bằng chứng.” Hắn kiên quyết, ánh mắt quyết tâm.

“Bằng chứng?

Bạn nghĩ rằng một kẻ từng bị xem là phế vật có thể mang lại bằng chứng?” Cô cười khẩy, ánh mắt đầy nghi ngờ.

“Tôi đã tìm thấy một đoạn video… và những tài liệu quan trọng.” Hắn nói, mỗi từ như một mũi tên chĩa thẳng vào lòng tự tin của cô.

“Video?

Tài liệu?

Nếu bạn không thể chứng minh được, thì tất cả chỉ là sự ngụy biện.” Ngọc Anh phản bác, ánh mắt vẫn đầy sự hoài nghi.

“Tôi cần bạn giúp đỡ, Ngọc Anh.

Tôi sẽ không làm bạn thất vọng.” Hắn nói, giọng điệu chân thành.

Ngọc Anh dừng lại, nhìn vào mắt hắn, như để tìm kiếm một chút chân lý trong ánh mắt đó.

“Nếu bạn muốn có sự giúp đỡ của tôi, bạn cần phải ký hợp đồng chuyển nhượng 51% cổ phần và hợp đồng tư vấn pháp lý.” Cô đặt điều kiện, giọng nói không hề mềm mỏng.

“51%?” Hắn tròn mắt ngạc nhiên, không thể tin vào tai mình.

“Đúng.

Đó là điều kiện của tôi.

Nếu bạn không đồng ý, tôi không thể giúp bạn.” Cô kiên quyết.

“Ngọc Anh, tôi không có nhiều thời gian.

Tôi cần bạn giúp đỡ ngay bây giờ!” Hắn gào lên, cảm giác tuyệt vọng xâm chiếm.

“Thời gian không quan trọng.

Điều quan trọng là bạn có thể chứng minh mình xứng đáng hay không.” Cô đáp lại, ánh mắt kiên định.

Hắn cảm thấy như có một bức tường vô hình đang chặn hắn lại, mỗi câu nói của Ngọc Anh như một nhát dao cắt sâu vào lòng hắn.

“Tôi sẽ tìm cách.” Hắn nói, quyết tâm trong giọng nói.

“Tốt.

Tôi sẽ chờ đợi.

Nhưng đừng quên, thời gian là kẻ thù lớn nhất.” Cô nhấn mạnh, rồi quay lưng lại, trở về với công việc của mình.

Lâm Phong đứng đó, cảm giác như bị bỏ lại trong một biển người, cô đơn và lạc lõng.

Nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa quyết tâm bùng cháy.

Hắn sẽ không để những kẻ đã cười nhạo hắn có thể dễ dàng thoát khỏi sự trừng phạt.

Hắn sẽ thu thập bằng chứng, chứng minh sự thật, và lấy lại gia tộc mà hắn xứng đáng có.

Khi bước ra khỏi tòa nhà, hắn cảm nhận được cơn gió lạnh lùa vào mặt, như một lời nhắc nhở về những thử thách phía trước.

Nhưng hắn không sợ hãi.

Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi đạt được điều mình muốn.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...