Chương 1: Nàng Dâu Ngoan Hiền

Nguyễn Hoàng Vy đặt khay trà xuống bàn gỗ mun bóng loáng, thẳng lưng, khép chân, nụ cười mỏng vừa đủ cung kính. Phòng khách nhà họ Minh rộng đến mức tiếng gió máy lạnh dội lại từ trần thạch cao cũng nghe như vọng trong hội trường. Ở vị trí trung tâm là bà Diệu Hằng – mẹ chồng cô – trong tà áo dài nhung tím, cổ tay đeo vòng ngọc trai, từng cử động đều mang dáng vẻ của một phu nhân hào môn bước ra từ tạp chí. Trên TV treo tường đang phát lại một talk show buổi sáng: host cười rạng rỡ, giới thiệu “Doanh nhân tiêu biểu – Bà Minh Diệu Hằng, biểu tượng đạo đức và tài đức vẹn toàn trong giới doanh nhân nữ”. Khung hình chuyển sang cận cảnh bà Hằng đang nói về “đạo làm vợ, làm mẹ trong gia đình Việt hiện đại”, giọng mềm, chậm, từng chữ như tráng men. Ngoài đời thật, bà ngồi yên, ánh mắt không rời màn hình, như đang xem một người lạ mà vẫn hoàn hảo như mình. Vy rót trà, nhẹ giọng: – Mẹ uống trà ạ. – Ừ, cảm ơn con. – Bà Hằng quay sang, mỉm cười hiền hậu – Con dâu ngoan là biết lo cho chồng, cho gia đình, và… biết im lặng đúng lúc. Những chữ cuối cùng vang ra rất khẽ, như một lời nhắc nhở, như một chiếc kim ẩn sau lớp nhung. Vy cúi đầu: – Dạ. Cô đã nghe câu này không biết bao nhiêu lần từ ngày bước vào căn biệt thự này làm dâu. Từ buổi lễ cưới xa hoa ngập đèn flash, mọi người đều nhìn cô bằng ánh mắt ngưỡng mộ – cô gái trung lưu, tài năng, lấy được thiếu gia của tập đoàn công nghệ DTT. Nhưng Vy biết, người thực sự được ngưỡng mộ là bà Diệu Hằng, “người phụ nữ đứng sau thành công của chồng và con”. Chồng Vy, Minh Khải, giám đốc điều hành hiện tại của DTT, xuất hiện ở đầu cầu thang, mắt thâm quầng, cà vạt lệch, tay vẫn ôm laptop. – Con chào mẹ, chào vợ. Anh hôn nhẹ lên tóc Vy, cử chỉ thân mật như mọi khi, rồi ngồi xuống ghế đối diện. Bà Hằng nhìn con trai, ánh mắt thoáng qua một tia khó chịu khi thấy anh trễ giờ bữa sáng, nhưng mau chóng thay bằng nụ cười: – Lại thức khuya à con? Mẹ đã nói không biết bao nhiêu lần, sức khỏe quan trọng hơn công việc. – Dạ… gần xong dự án rồi mẹ. – Minh Khải cười gượng – Chắc con hơi… mệt, dạo này dễ buồn ngủ lắm. – Tí mẹ lấy cho con ít vitamin tổng hợp. Uống vào là khỏe. – Bà Hằng đáp, giọng đầy quan tâm. Vy nhìn chồng, tim thoáng nhói. Mấy tháng nay, anh không chỉ “dễ buồn ngủ”; anh hay quên lịch họp, ký nhầm chỗ trong mail, thậm chí có hôm quên cả pass máy tính do chính mình đặt. Cô làm UI/UX designer cho chính website và hệ thống nội bộ của DTT, nên hiểu rõ hơn ai hết mức độ áp lực và tần suất làm việc của anh, nhưng đây không phải chỉ là “stress”. Từ khi lấy nhau đến giờ, Vy luôn cố thuyết phục mình rằng mọi thứ trong nhà này đều ổn. Cho đến sáng hôm đó. ---

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng