Vy lập một folder mới trong laptop, đặt tên “Archive_V”. Cô gom tất cả: đoạn footage cũ, hình ảnh bà Hằng cầm lọ thuốc, file báo cũ chụp lại, giấy tờ kết hôn scan, các log truy cập camera có dấu vết xóa dữ liệu. Nhưng chỉ có như vậy chưa đủ. Tin đồn về “con dâu mới lên mặt, can thiệp việc công ty” sẽ nhanh chóng bóp méo mọi thứ nếu cô ra mặt tố cáo mà không có bằng chứng không thể chối cãi. Cô cần bà Hằng tự tay lột mặt nạ. Cùng lúc đó, “đối phương” cũng không đứng yên. Một chiều, Vy nhận được mail nặc danh gửi vào inbox công ty: một loạt ảnh chụp cô đi ăn trưa với một đồng nghiệp nam – Huy, dev front-end trong team, người hay ngồi cạnh cô để debug mấy chỗ layout. Trong ảnh, có góc trông như Vy đang nắm tay Huy. Caption: “Giám đốc điều hành đi xuống, giám đốc thiết kế đi lên bằng đường khác?” Một file zip đính kèm chứa đoạn video mờ, quay ở bãi giữ xe: Vy và Huy đứng nói chuyện khá lâu, Huy đặt tay lên vai Vy khi chào tạm biệt. Vy nhìn mà lạnh gáy. Lát sau, chính bà Hằng gọi cô xuống phòng khách. Trên bàn là một tập hồ sơ in màu – y như những gì cô vừa xem trên mail. – Đây là cái gì, con giải thích đi. – Bà nói nhỏ, nhưng từng chữ nặng trịch. Vy hít sâu: – Con đi ăn với đồng nghiệp, tụi con bàn việc thôi mẹ. Tay anh Huy chạm vai con lúc chào… là vô tình. – Vô tình, vô tình. – Bà gật gù – Mấy người đàn bà phá hoại gia đình người khác đều bắt đầu bằng câu này. Vy nhìn thẳng vào mắt bà: – Mẹ nghĩ con… ngoại tình? – Mẹ không nghĩ. – Bà đẩy tập hồ sơ tới trước mặt Vy – Người ta nghĩ. Hội đồng quản trị nghĩ. Fans trên mạng nghĩ. Con không biết thời buổi này một cái scandal có thể đánh sập cả một thương hiệu à? Vy cảm thấy như có ai bóp lấy cổ mình. Bà Hằng cười nhẹ: – Nhưng mẹ vẫn thương con. Nếu con biết điều, ký vào đơn ly hôn, rồi rời khỏi nhà này trong yên lặng, mẹ sẽ giúp con giữ danh dự. Mẹ sẽ nói là con đi du học, hay gì đó. Vy ngồi im, nghe tiếng máu chạy trong tai. Bà ta không chỉ muốn chồng cô, không chỉ muốn công ty – bà ta muốn cả câu chuyện, cả narrative về “phu nhân mẫu mực giải quyết scandal con dâu bằng cách nhân văn”. Một diễn viên hoàn hảo. Vy nói, giọng trầm: – Nếu con không ký? Ánh mắt bà Hằng thoáng lạnh: – Thì mai truyền thông sẽ nhận được gói tài liệu này. Con nghĩ ai họ sẽ tin? Con dâu mới hai năm hay người phụ nữ đã xây dựng hình ảnh hơn hai chục năm? Vy đứng dậy, cúi đầu thật sâu: – Con hiểu rồi, mẹ. Bà mỉm cười, hài lòng: – Con là đứa biết điều, mẹ luôn nói vậy mà. Vy quay người bước đi, lòng như đang bước vào một cảnh trong phim, nhưng lần này cô không muốn là nhân vật phụ bị cắt vai bất cứ lúc nào đạo diễn muốn. ---