Bốn giờ chiều, bà Hằng xuất hiện. Bà mặc bộ suit màu kem, tóc búi gọn, trang điểm chỉn chu như đi họp báo. Vào phòng, bà đảo mắt nhìn quanh, thấy chỉ có Vy, Huy (được giới thiệu là người “set máy”) và chiếc camera đặt trên trí-pod. – Quay lại cuộc nói chuyện này làm gì? – Bà hỏi. – Con… muốn giữ lại làm kỷ niệm. – Vy đáp – Kỷ niệm cuối cùng giữa mẹ chồng và con dâu. Bà nhún vai: – Tùy con. Huy giả vờ kiểm tra vài thứ, rồi bước ra ngoài, khép cửa. Thực ra, anh chỉ đi đến phòng kỹ thuật kế bên, theo dõi đường truyền. Vy nhấn nút tròn đỏ trên tablet. Livestream bắt đầu. – Mẹ. – Vy mở đầu – Con… biết chuyện mẹ định làm với con. Gửi ảnh, video cho người khác, rồi ép con ký đơn ly hôn. Bà Hằng nhấp một hớp nước, không phủ nhận: – Ừ. – Tại sao mẹ không hỏi con trước? – Hỏi để làm gì? – Bà đáp, giọng đều – Mẹ sống từng này tuổi, mẹ nhìn là biết. Đàn ông như thằng Khải yếu lòng, mà con thì lại… xinh xắn, làm môi trường công nghệ, bao nhiêu thứ cám dỗ. Mẹ phòng xa thôi. Vy nhìn bà: – Nhưng nếu con nói con không làm gì sai thì sao? – Thì mẹ bảo con là: con dâu ngoan là con dâu biết…? – Im lặng đúng lúc. – Vy nói nốt, khóe môi nhếch lên. Bà gật: – Đó. Im lặng, rời đi, để mọi chuyện êm đẹp. Mẹ vẫn giữ được hình ảnh của con. Con nghĩ mẹ không đủ việc à? Ở tuổi mẹ, bị kéo vào scandal con dâu ngoại tình, chồng lụn bại, công ty lung lay… nhưng mẹ vẫn đứng vững. Người ta sẽ nói: “Ôi, bà ấy đáng thương mà mạnh mẽ quá!” Vy chớp mắt. Bà ta nói về chính mình như thể đang bàn về một nhân vật trong kịch bản PR. – Mẹ… có bao giờ thấy áy náy vì những gì mẹ đã làm để bước vào gia đình này không? – Vy hỏi, giọng trầm xuống. Ánh mắt bà Hằng thoáng sắc lại. – Con nói cái gì? Vy mở laptop, xoay màn hình về phía bà. Một khung hình dừng lại ở cảnh cầu thang ướt, người phụ nữ mang bầu ngã xuống, một người phụ nữ khác đứng lại, quay đi. Bà Hằng nhìn màn hình, sắc mặt chuyển từ bình thản sang căng cứng trong vài giây. Nhưng rồi bà nhếch môi: – Đồ giả mạo. Camera mấy chục năm trước làm sao rõ thế này? Con nghĩ mẹ ngu à? – AI phục hồi hình ảnh không biết nói dối, nó chỉ xử lý dữ liệu thô. – Vy đáp, mắt không rời bà – Còn dữ liệu thô thì… do chính hệ thống camera cũ lưu lại. Người xưa nói “giấy không gói được lửa”, chắc không ngờ đến thời đại cloud backup. Bà im lặng, tay nắm chặt tay vịn ghế. Một hồi lâu, bà ngẩng đầu: – Mẹ không cần phải giải thích với con. Vy nhẹ nhàng: – Không với con, nhưng với Minh Khải thì sao? Anh ấy có quyền biết mẹ mình chết như thế nào. Mẹ sẽ nói sao – là tai nạn? Là trượt chân? Là mẹ không nghe thấy? – Đủ rồi. – Giọng bà thấp xuống, sắc lạnh – Con nghĩ con có cái gì trong tay? Một đoạn video mờ, một ít giấy tờ? Con còn trẻ, con không hiểu, chuyện cách đây hai mươi năm đã được dọn sạch thế nào đâu. Vy nhìn thẳng: – Mẹ biết chồng con đang bị thuốc an thần hủy hoại dần trí nhớ không? – Mẹ đang… giúp nó nghỉ ngơi. – Bà đáp liền, gần như vô thức. Vy nghiêng đầu: – Bằng benzodiazepine liều cao mỗi ngày, nhiều tháng liền? Thứ thuốc khiến người ta buồn ngủ, lơ mơ, lệ thuộc và mất trí nhớ ngắn hạn?[web:1][web:9] Một đường gân hiện trên thái dương bà Hằng. – Ai nói với con? – Hệ thống xét nghiệm máu. Và cái lọ thuốc không nhãn trong bếp. Và camera hành lang. – Vy nói, từng chữ – Con không giỏi diễn như mẹ, nhưng con giỏi đọc dữ liệu. Bà bật cười, tiếng cười khô khốc: – Con thật sự nghĩ mẹ là người duy nhất làm những chuyện này sao? Trong giới này, đứa nào chẳng vậy. Mẹ chỉ… làm tốt hơn thôi. Vy cảm thấy không khí trong phòng nặng lại. Ngoài kia, giờ này có lẽ Huy đang nhìn màn hình, mồ hôi túa ra. Thông báo livestream đã tự động bật, con số người xem đang tăng. ---