Bóng Đêm Và Ánh Sáng – Chương 6: Nguồn Sáng Cuối Cùng

Chương 6: Nguồn Sáng Cuối Cùng

Cánh cổng sắt rỉ sét bật tung dưới cú đá của Hùng.

Minh lao vào trước, thanh kiếm tự chế lăm lăm trên tay. Bên trong căn cứ không tối như họ tưởng. Một thứ ánh sáng xanh lạnh lẽo hắt ra từ những ống dẫn trên tường, đủ để nhìn thấy cầu thang dẫn xuống lòng đất.

"Ánh sáng... không tự nhiên." Lan nắm chặt cánh tay Minh, giọng cô run rẩy. "Nó đau đớn."

Hùng đóng sập cổng sau lưng, chặn bằng thanh ngang. "Bọn chúng sẽ sớm phát hiện ra ta. Phải nhanh lên."

Họ lao xuống cầu thang, tiếng bước chân vọng âm ầm trong không gian hẹp. Càng xuống sâu, thứ ánh sáng xanh càng mạnh. Minh cảm thấy da thịt mình như bị thiêu đốt dưới thứ quầng sáng kỳ dị ấy.

Bỗng Lan khựng lại.

"Có người... không, là cô ấy." Đôi mắt mù của Lan mở to, hướng về phía cuối hành lang. "Em gái anh. Tôi cảm nhận được."

Minh lao đi không cần suy nghĩ. Bỏ mặc Hùng gọi với theo, bỏ mặc Lan cố ngăn cản. Tim anh đập thình thịch, máu dồn lên thái dương. Bao nhiêu năm tìm kiếm. Bao nhiêu đêm trắng trong bóng tối. Cuối cùng...

Cánh cửa cuối hành lang bật mở.

Và Minh chết sững.

Giữa căn phòng khổng lồ, một cô gái trẻ lơ lửng trong không trung. Cơ thể cô tỏa ra thứ ánh sáng chói lòa đến mức không thể nhìn trực diện. Những sợi dây làm từ bóng tối thuần khiết quấn quanh tay chân cô, kết nối với một cỗ máy đồ sộ. Dòng năng lượng chảy từ cô vào cỗ máy, rồi tỏa đi khắp nơi qua những đường ống.

"Bé Thư..." Minh thì thào, giọng vỡ vụn.

Đứa em gái mười hai tuổi của anh giờ đây trông như một thực thể không còn thuộc về thế giới này. Mái tóc em bạc trắng, đôi mắt mở to nhưng trống rỗng. Vết sẹo dài trên mặt Minh nhói lên như bị cứa lại.

"Đừng chạm vào." Hùng kéo Minh giật lùi khi anh định lao tới. "Nhìn kìa."

Từ những ống dẫn, hàng trăm bóng đen bắt đầu tụ lại, tạo thành hình dạng những con quái vật. Nhưng chúng không tấn công. Chúng đứng im, như đang chờ đợi.

Lan bước đến gần cỗ máy, đôi bàn tay cô lướt trên bề mặt kim loại lạnh ngắt. "Tôi hiểu rồi..." giọng cô trở nên khàn đặc. "Cô ấy là nguồn sáng cuối cùng. Bóng tối đã biến cô ấy thành... pin."

"Pin?" Minh gầm lên. "Nói rõ đi!"

"Ánh sáng của cô ấy giúp bóng tối tồn tại." Lan quay sang nhìn Minh, dù cô không thể thấy anh. "Chúng hấp thụ năng lượng từ nỗi đau của cô ấy. Cô ấy càng đau đớn, chúng càng mạnh. Đây là lý do bóng tối bao trùm thế giới suốt bao năm qua."

Minh cảm thấy đầu óc quay cuồng. Anh nhìn em gái mình, nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má cô bé. Em vẫn còn ý thức. Em vẫn cảm nhận được.

"Thư... em nghe thấy anh không?"

Đôi mắt trống rỗng của cô gái khẽ chớp. Môi cô mấp máy, phát ra âm thanh yếu ớt như gió thoảng: "Anh... Minh... cứu em..."

"TA SẼ CỨU EM!" Minh rút kiếm, lao về phía những sợi dây bóng tối.

Nhưng Hùng đã nhanh hơn. Anh vật Minh xuống sàn, giữ chặt. "Bình tĩnh! Cắt những sợi dây đó, cả căn cứ này sẽ nổ tung!"

"Thì sao chứ?!"

"Thì thế giới sẽ chìm vào bóng tối vĩnh viễn!" Lan hét lên, lần đầu tiên cô mất bình tĩnh. "Minh, nhìn xung quanh anh đi. Hàng trăm con quái vật đang ở ngay đây. Nếu nguồn sáng này tắt, năng lượng bùng nổ sẽ thiêu rụi mọi thứ trong bán kính trăm dặm. Bóng tối sẽ lan ra nhanh gấp ngàn lần, và không còn gì có thể ngăn cản chúng."

Minh nằm bẹp dưới sàn, lồng ngực phập phồng. Anh nhìn em gái, rồi nhìn Hùng, rồi nhìn Lan. Ba khuôn mặt. Ba số phận.

"Vậy tôi phải làm gì?" giọng anh nghẹn lại. "Đứng nhìn em mình chịu đau đớn sao?"

Lan tiến đến bên cỗ máy, đôi tay run rẩy lần theo những ký hiệu khắc trên đó. "Có một cách... Chỉ một thôi." Cô ngập ngừng. "Nhưng tôi không biết anh có đủ can đảm."

"Nói."

"Nguồn sáng này có thể được giải phóng từ từ, an toàn, nhưng cần một vật dẫn mới." Lan quay sang nhìn Minh, đôi mắt mù của cô như xuyên thấu qua anh. "Một người sống. Một người sẵn sàng thay thế vị trí của cô ấy."

Không khí trong phòng như đông cứng lại.

Hùng đứng bật dậy. "Không. Tôi sẽ làm. Tôi là người thừa. Để tôi..."

"Anh không được." Lan cắt ngang. "Năng lượng của nguồn sáng chỉ tương thích với người cùng huyết thống. Người duy nhất có thể thay thế cô ấy..." giọng cô nhỏ dần "...là Minh."

Minh từ từ đứng dậy. Anh nhìn em gái mình, rồi nhìn thanh kiếm trên tay. Bàn tay nắm chặt đến mức trắng bệch.

Bỗng, một tiếng cười vang lên từ phía cửa.

"Cảm động quá."

Một bóng người bước ra từ bóng tối. Kẻ phản bội từng biến mất trong chương bốn giờ đây đứng đó, trên tay cầm một thiết bị điều khiển từ xa.

"Nhưng các người quên một điều." Hắn ta nhe răng cười. "Ta vẫn còn ở đây. Và ta có lệnh phải đảm bảo nguồn sáng này không bao giờ bị giải thoát."

Hắn giơ thiết bị lên, ngón tay đặt trên nút bấm.

Cùng lúc đó, hàng trăm bóng đen trong phòng đồng loạt gầm lên. Chúng lao về phía nhóm người Minh.

Minh nhìn em gái. Rồi nhìn Hùng và Lan.

Anh chỉ có một tích tắc để quyết định.

Cứu em gái, hay cứu thế giới?

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng