Bóng Đêm Và Ánh Sáng – Chương 1: Bóng Tối Trỗi Dậy

Chương 1: Bóng Tối Trỗi Dậy

Tiếng thét của Hùng xé toang màn đêm đặc quánh.

Minh quay phắt lại, vết sẹo dài trên mặt co giật. Ánh đèn pin đội đầu quét một vệt sáng yếu ớt qua đống đổ nát, kịp bắt lấy hình ảnh Hùng đang vung thanh kiếm tự chế chém vào thứ gì đó đen ngòm đang trườn tới từ khe tường sập.

“Bên trái!” Lan hét lên, giọng cô sắc như dao cắt.

Cô gái mù đứng im như tượng giữa đống hoang tàn, đôi mắt trắng dã không nhìn thấy gì, nhưng bàn tay cô chỉ thẳng vào bóng tối phía sau Minh. Anh không chần chừ. Rút khẩu súng hàn tự chế từ thắt lưng, Minh bóp cò. Luồng lửa xanh lét phụt ra, rọi sáng một giây ngắn ngủi.

Đủ để thấy chúng.

Bốn, năm, rồi sáu bóng đen đang trườn ra từ mọi ngóc ngách. Thân hình chúng như khói đặc, nhưng những chiếc vuốt dài ngoằng thì sắc lẹm ánh lên dưới ánh lửa. Mắt chúng đỏ rực. Và đói. Luôn luôn đói.

“Chạy!” Minh gầm lên, túm lấy tay Lan kéo đi.

Họ lao qua con phố đổ nát, nơi những tòa nhà chọc trời giờ chỉ còn là những bộ xương bê tông gãy vụn. Bầu trời không trăng không sao. Đã ba năm kể từ ngày bóng tối nuốt chửng mọi nguồn sáng tự nhiên, ba năm sống trong thế giới chỉ còn le lói ánh đèn nhân tạo và những thứ kinh hoàng ẩn nấp trong màn đêm vĩnh cửu.

Tiếng thở của Hùng nặng nhọc phía sau. Gã cựu quân nhân chạy chậm hơn, tấm lưng rộng che chắn cho cả nhóm.

“Chúng đông lắm! Không cầm cự được lâu đâu!” Giọng Hùng khàn đặc.

Lan bỗng dừng lại đột ngột, suýt khiến Minh ngã nhào. Cô nghiêng đầu, đôi tai khẽ động đậy.

“Có gì đó…” Cô thì thầm. “Phía đông. Cách khoảng hai trăm mét.”

“Quái vật à?” Minh siết chặt tay cô.

“Không. Ánh sáng.”

Tim Minh đập thình thịch. Ánh sáng. Giữa thế giới này, đó là thứ quý giá hơn cả nước, hơn cả thức ăn. Nhưng cũng có thể là cạm bẫy. Những kẻ sống sót khác đôi khi còn nguy hiểm hơn cả quái vật.

Tiếng rít ghê rợn vang lên từ phía sau. Bầy bóng đen đã tới gần.

“Quyết định đi, đội trưởng!” Hùng quát, vung kiếm chém ngang một bóng đen lao tới. Lưỡi kiếm xé qua làn khói đặc, nhưng không ngăn được nó. Con quái vật chỉ hơi chao đảo rồi lại lao tiếp, những chiếc vuốt cứa một đường dài trên cánh tay Hùng.

Máu bắn ra. Đen sì dưới ánh đèn pin.

“Đông! Đi về phía đông!” Minh hét lên.

Họ rẽ ngoặt, lao qua một cửa hàng đổ nát, những mảnh kính vỡ lạo xạo dưới chân. Lan chạy phía trước, điều kỳ lạ là cô chưa từng vấp ngã. Dù mù, cô di chuyển như thể có thể nhìn thấy mọi chướng ngại vật. Minh biết đó là năng lực của cô – một thứ giác quan kỳ lạ được đánh đổi bằng đôi mắt.

“Còn năm mươi mét!” Lan thông báo, giọng cô đầy hy vọng hiếm hoi.

Nhưng rồi Hùng vấp ngã.

Một thanh sắt gỉ nhô ra từ đống đổ nát móc vào chân anh. Gã đổ sầm xuống, thanh kiếm văng khỏi tay. Lập tức, ba bóng đen lao tới.

“Hùng!” Minh thét lên, quay lại bóp cò.

Súng hàn phụt lửa, đẩy lùi một con. Nhưng hai con còn lại đã ở trên người Hùng. Những chiếc vuốt đen xé toạc áo giáp tự chế của anh, để lại những vết cào sâu hoắm trên ngực. Hùng gầm lên đau đớn, nhưng vẫn cố vùng vẫy, đôi tay trần túm lấy cổ một con quái vật.

“Đừng buông tay!” Minh rống lên, lao tới.

Anh rút con dao găm từ thắt lưng, lưỡi dao mỏng được bọc một lớp bột lân tinh phát sáng yếu ớt. Đó là thứ vũ khí hiếm hoi có thể làm tổn thương bóng đen. Minh đâm thẳng vào con quái vật đang cào cấu Hùng.

Một tiếng rít kinh hoàng xé toang màn đêm. Con quái vật tan thành làn khói đen đặc quánh, để lại mùi hôi thối như xác chết. Nhưng con còn lại đã quay sang Minh, đôi mắt đỏ rực như than hồng.

“Cúi xuống!”

Giọng Lan vang lên sắc lẹm. Minh cúi gập người theo bản năng. Một tia sáng chói lòa lướt qua đỉnh đầu anh, đâm thẳng vào giữa trán con quái vật. Nó tan ngay lập tức.

Lan đứng cách đó mười mét, tay cầm một viên đá phát sáng – mảnh vỡ cuối cùng từ nguồn sáng dự trữ của nhóm. Cô đã ném nó như một mũi tên, chính xác đến từng milimet dù không nhìn thấy.

“Hết rồi,” Cô nói, giọng run nhẹ. “Nguồn sáng… hết sạch.”

Minh kéo Hùng dậy. Ngực anh ta rách toạc, máu chảy ròng ròng, nhưng vẫn đứng vững. “Tao ổn,” Hùng lầm bầm, nhặt lại thanh kiếm. “Đi tiếp.”

Nhưng Minh biết họ không thể trụ lâu nếu không có ánh sáng. Đèn pin sắp cạn pin. Súng hàn chỉ còn một phát. Và nguồn sáng dự trữ đã hết.

Giờ họ chỉ còn biết chạy.

“Lan, dẫn đường!” Minh ra lệnh.

Cô gái gật đầu, đôi tai lại khẽ động đậy. “Bên này. Nhanh lên, em có thể cảm nhận được nó. Nó… ấm. Rất ấm.”

Họ phóng qua những con hẻm chằng chịt, đèn pin nhấp nháy báo hiệu sắp tắt hẳn. Tiếng rượt đuổi của bầy bóng đen phía sau ngày càng gần. Hàng chục, có lẽ hàng trăm cặp mắt đỏ lập lòe trong bóng tối.

Rồi Minh nhìn thấy.

Phía trước, qua ô cửa sổ vỡ của một tòa nhà đổ nát, một ánh sáng yếu ớt đang nhấp nháy. Màu vàng ấm áp. Không phải thứ ánh sáng xanh lét của súng hàn, không phải thứ trắng bệch của đèn pin. Mà là thứ ánh sáng… tự nhiên. Như ánh lửa trại. Như mặt trời mà họ đã quên mất từ lâu.

“Thấy rồi!” Minh thở gấp.

“Đó không phải ánh sáng bình thường,” Lan thì thầm, giọng cô đầy ngạc nhiên xen lẫn sợ hãi. “Em… em có thể cảm nhận được hơi ấm từ nó. Nó giống như…”

Cô chưa kịp nói hết câu.

Ánh sáng vụt tắt.

Không phải từ từ lịm đi như đèn cạn dầu. Mà đột ngột. Như ai đó đã thổi tắt một ngọn nến. Bóng tối tràn tới dày đặc hơn, lạnh lẽo hơn.

Và rồi, từ hướng ánh sáng vừa biến mất, một tiếng rít vang lên.

Không giống tiếng rít của bầy bóng đen đang rượt đuổi phía sau. Nó trầm hơn. Sâu hơn. Như phát ra từ lồng ngực của một sinh vật khổng lồ. Nó khiến xương cốt Minh rung lên, khiến máu trong huyết quản anh như đông lại.

Bầy bóng đen phía sau đột ngột dừng lại. Chúng không tiến lên nữa. Như thể chúng cũng sợ hãi.

“Cái quái gì thế?” Hùng thì thào, tay siết chặt chuôi kiếm đến trắng bệch.

Ánh đèn pin của Minh chớp tắt lần cuối rồi vụt tắt hẳn. Giờ họ đứng trong bóng tối hoàn toàn. Không nhìn thấy gì. Chỉ nghe thấy tiếng thở dồn dập của chính mình và tiếng rít ghê rợn từ phía trước vọng lại.

Lớn dần. Lớn dần.

Lan nắm chặt lấy tay Minh, giọng cô run rẩy hơn bao giờ hết: “Anh Minh… nó đang tới.”

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng