Chuong 2: Dấu Vết Hy Vọng
Tiếng rít ghê rợn vừa dứt, Minh đã giật phắt tay khỏi bảng điều khiển.
“Chạy!” – Hùng gầm lên, nắm lấy vai Lan đẩy về phía trước.
Cả nhóm lao qua đống đổ nát của tòa nhà đổ sập. Ánh sáng yếu ớt từ đèn pin đội đầu của Hùng quét qua những bức tường nứt toác, những khung cửa sổ trống hoác như hốc mắt người chết. Tiếng bước chân họ vang lên khô khốc trên nền bê tông vỡ vụn.
Lan đột ngột dừng lại. Đôi mắt mù của cô mở to, đôi tai khẽ động đậy.
“Nó chưa đuổi theo.” – Cô nói, giọng bình tĩnh đến lạnh người.
Minh thở hổn hển, vết sẹo trên mặt nhăn lại vì căng thẳng. Anh nhìn quanh. Bóng tối dày đặc ngoài kia không có dấu hiệu chuyển động. Nhưng cái cảm giác bị theo dõi vẫn bám riết sau gáy.
“Tín hiệu lúc nãy...” – Minh nói.
“Đã tắt.” – Lan ngắt lời. “Nhưng tôi vẫn cảm nhận được nó. Yếu lắm. Như một vết cháy trên da.”
Hùng kiểm tra vũ khí – một khẩu súng tự chế bắn đinh và chiếc rìu gắn pin năng lượng mặt trời đã cạn. Gã lắc đầu: “Pin sắp hết rồi. Chúng ta không thể lượn lờ ở đây mãi.”
Minh nghiến răng. Đã ba ngày kể từ lần cuối họ tìm thấy nguồn sạc dự phòng. Nếu không tìm được nguồn sáng mới, bọn quái vật sẽ không cần phải săn đuổi – họ sẽ tự chết cóng trong bóng tối vĩnh cửu này.
“Đi theo tôi.” – Lan đột ngột bước lên phía trước.
Cô di chuyển như thể có một con đường vô hình trải sẵn dưới chân. Đôi tay cô lướt nhẹ trong không khí, đọc những tín hiệu mà chỉ mình cô cảm nhận được. Minh và Hùng bám theo, bước chân nặng nề qua những tòa nhà hoang phế.
Họ đi qua một con phố từng là khu thương mại sầm uất. Những biển hiệu đã tối đen, những chiếc xe bị lật nghiêng như xác thú. Đâu đó trong bóng tối, tiếng cào nhẹ vang lên rồi tắt lịm.
“Có thứ gì đó đang quan sát.” – Hùng thì thầm, tay siết chặt rìu.
“Chưa tấn công.” – Lan đáp, không quay đầu. “Nó đang chờ.”
“Chờ cái gì?” – Minh hỏi.
“Chờ chúng ta dẫn đường.”
Câu trả lời của Lan khiến không khí như đông cứng lại. Nhưng cô không dừng bước. Minh trao đổi ánh mắt với Hùng, cả hai đều hiểu – quay lại cũng là chết, chỉ có tiến lên mới mong có cơ hội.
Hai mươi phút sau, họ đến trước một tòa nhà thấp, kiến trúc cũ kỹ nằm khuất sau dãy phố chính. Cánh cửa thép dày đã bị cạy ra từ lâu, bên trong tối om.
“Ở đây.” – Lan dừng lại, ngón tay run nhẹ. “Ánh sáng... nó ở trong này. Nhưng có gì đó không đúng.”
“Không đúng thế nào?” – Hùng hỏi.
“Nó không tự nhiên. Nó... bị giam cầm.”
Minh bước qua ngưỡng cửa. Đèn pin của Hùng quét qua hành lang hẹp, để lộ những biển báo mờ: “KHU VỰC HẠN CHẾ - DỰ ÁN ÁNH SÁNG VĨNH CỬU”.
Tim Minh đập mạnh. Anh đã nghe những tin đồn về dự án này – nỗ lực cuối cùng của chính phủ trước khi thế giới sụp đổ. Nhưng chưa ai từng tìm thấy bằng chứng nó thực sự tồn tại.
Hành lang dẫn xuống cầu thang tầng hầm. Càng xuống sâu, không khí càng lạnh và ẩm. Mùi hóa chất cũ kỹ xộc lên nồng nặc. Và rồi họ nhìn thấy nó.
Một căn phòng thí nghiệm khổng lồ. Những dãy máy móc phủ bụi, những ống nghiệm vỡ vụn trên sàn. Ở trung tâm căn phòng, một khối cầu thủy tinh đường kính khoảng hai mét lơ lửng giữa không trung, bên trong chứa một thứ ánh sáng màu vàng nhạt đang dao động yếu ớt.
“Chúa ơi...” – Hùng thốt lên.
Minh tiến lại gần. Ánh sáng trong khối cầu như có sự sống, nó co rúm lại khi bóng anh chạm vào mặt thủy tinh. Những sợi dây cáp to bằng cổ tay nối từ khối cầu xuống một bảng điều khiển chính, nơi hàng trăm đèn báo vẫn nhấp nháy le lói.
Lan đưa tay chạm vào một trong những sợi cáp. Cô giật nảy người.
“Có người đã chết ở đây.” – Cô thì thầm.
Minh nhìn quanh và thấy xác một người đàn ông nằm co quắp trong góc phòng. Trên tay ông ta vẫn cầm một cuốn sổ da dày cộp. Bộ áo blouse trắng đã ngả vàng, thêu tên: “TS. LÊ QUANG – GIÁM ĐỐC DỰ ÁN”.
Anh cẩn thận gỡ cuốn sổ khỏi những ngón tay cứng đờ. Những trang giấy đã ố vàng, nét chữ run rẩy:
*“Ngày 147 kể từ khi Màn Đen xuất hiện. Chúng tôi đã thất bại. Ánh Sáng Vĩnh Cửu không thể tái tạo ánh sáng mặt trời. Nó chỉ tạo ra thứ ánh sáng giả tạo, yếu ớt. Nhưng tệ hơn... nó thu hút chúng. Những sinh vật trong bóng tối. Chúng như bị thôi miên bởi nguồn sáng này.”*
Lật sang trang khác:
*“Hôm nay một trong những kỹ thuật viên đã nhìn quá lâu vào khối cầu. Anh ta bắt đầu cười. Rồi khóc. Rồi tự móc mắt mình ra. Chúng tôi phát hiện ánh sáng này không chỉ thắp sáng không gian... nó thắp sáng cả những góc tối trong tâm trí. Những ký ức. Những tội lỗi. Nó phơi bày tất cả.”*
Minh lạnh sống lưng. Anh đọc nhanh những trang cuối:
*“Họ đã rời đi hết. Chỉ còn tôi. Tôi không thể tắt nó. Nếu tôi tắt, bóng tối sẽ tràn vào và tất cả những ghi chép này sẽ vô nghĩa. Nhưng nếu tôi giữ nó... chúng sẽ đến. Tôi nghe thấy chúng rồi. Tiếng cào trên tường. Mỗi đêm một gần hơn. Tôi xin lỗi. Tôi đã nghĩ mình có thể cứu thế giới. Nhưng tôi chỉ tạo ra một ngọn hải đăng dẫn lối cho địa ngục...”*
Trang cuối cùng chỉ có một dòng, nét chữ nguệch ngoạc như viết trong cơn điên loạn:
*“ÁNH SÁNG KHÔNG CỨU RỖI CHÚNG TA. NÓ CHỈ CHO CHÚNG TA THẤY MÌNH ĐÃ LẠC LỐI BAO XA.”*
Minh gập cuốn sổ lại. Bàn tay anh run lên.
“Chúng ta phải rời khỏi đây.” – Anh nói, giọng khàn đặc.
Nhưng Lan đã tiến về phía khối cầu. Đôi tay cô áp lên mặt thủy tinh, đôi mắt mù nhắm nghiền.
“Lan! Đừng!” – Hùng lao tới.
“Tôi thấy nó rồi...” – Lan thì thầm, giọng như vọng về từ một thế giới khác. “Ngày nó thất bại. Họ bật công tắc. Và thay vì ánh sáng... Màn Đen đã phản ứng. Nó thức tỉnh. Nó nhận ra có thứ gì đó dám thách thức nó. Và nó nổi giận...”
“Lan! Lùi lại ngay!” – Minh hét lên.
Nhưng cô gái không nghe thấy. Cơ thể cô run bắn lên, những giọt máu bắt đầu rỉ ra từ khóe mắt.
Minh lao vào kéo cô ra. Ngay khoảnh khắc ấy, toàn bộ đèn trong phòng thí nghiệm bừng sáng rồi tắt ngấm. Khối cầu thủy tinh rung lên dữ dội, thứ ánh sáng vàng nhạt bên trong chuyển thành màu đỏ máu.
“Không ổn rồi!” – Hùng rút súng, chĩa về phía cửa.
Một âm thanh vang lên từ sâu trong lòng đất. Không phải tiếng rít. Mà là tiếng gầm. Trầm và sâu, như thể chính bóng tối đang gào thét.
Sàn bê tông dưới chân họ nứt toác. Những đường nứt lan nhanh như mạng nhện, từ đó bốc lên thứ khói đen đặc quánh.
“Chạy đi!” – Minh kéo Lan về phía cầu thang.
Họ lao lên những bậc thang, tim đập trong cổ họng. Phía sau, căn phòng thí nghiệm đang sụp đổ. Những cỗ máy đổ ầm xuống, khối cầu thủy tinh nổ tung với tiếng động chói tai.
Khi họ vừa lao ra khỏi tòa nhà, mặt đất rung chuyển dữ dội. Tòa nhà phía sau đổ sập xuống, nuốt chửng tất cả bí mật vào lòng đất.
Minh, Hùng và Lan nằm thở dốc trên nền đường nứt vỡ. Họ vừa đánh mất manh mối duy nhất.
Và rồi mặt đất dưới chân họ tiếp tục rung chuyển. Không phải dư chấn từ vụ sập.
Một bóng đen khổng lồ đang trồi lên từ lòng đất. Nó cao hơn bất kỳ tòa nhà nào xung quanh, hình thù không cố định, liên tục thay đổi như làn khói nhưng đặc quánh như nhựa. Hai hốc sâu hoắm mở ra trên thân nó, nơi lẽ ra là mắt.
Và nó đang nhìn thẳng vào họ.
“Mẹ kiếp...” – Hùng thì thầm.
Sinh vật há miệng – một hố đen vô tận – và gầm lên. Âm thanh xé toạc màn đêm, khiến những tòa nhà xung quanh rạn nứt.
Minh nhận ra cuốn nhật ký vẫn nằm trong tay mình. Và anh hiểu.
Nguồn sáng họ tìm kiếm không phải thứ để cứu rỗi thế giới. Nó là mồi nhử.
Và họ vừa đánh thức kẻ đã đặt ra cái bẫy đó.