Chương 3: Bí Mật Trong Bóng Tối
Tiếng rít xé toạc màn đêm.
Minh quăng người sang bên trái, cảm nhận luồng gió lạnh buốt sượt qua má. Mảnh bê tông nơi anh vừa đứng vỡ tan thành bụi. Bóng đen khổng lồ gầm lên, những xúc tu đen nhánh quất điên cuồng khắp phòng thí nghiệm đang sụp đổ.
"Chạy đi!" Hùng gào lên, nãy một phát súng vào thứ đang truy đuổi.
Viên đạn xuyên qua bóng tối như xuyên qua làn khói. Vô dụng.
Lan níu lấy tay Minh. "Bên trái! Có lối thoát!"
Cả ba lao qua hành lang hẹp. Phía sau, bóng đen quét sập từng bức tường, mỗi bước tiến của nó khiến nền đất rung chuyển. Minh thở gấp, vai trái đau nhói vì mảnh kính găm vào. Máu chảy ướt đẫm cánh tay.
Lối thoát hiện ra - một cánh cửa sắt nhỏ nửa mở.
Hùng xông lên trước, dùng vai đẩy tung. "Nhanh!"
Họ chui qua ngay khoảnh khắc bóng đen đổ sập trần nhà. Tiếng nổ vang trời. Bụi đá mù mịt.
Khi mọi thứ lắng xuống, cả ba nằm vật ra con hẻm nhỏ. Phòng thí nghiệm đã thành đống gạch vụn sau lưng họ. Bóng đen biến mất, như thể chưa từng tồn tại.
Minh nhăn mặt rút mảnh kính khỏi vai. Máu phun thành tia. Anh cắn răng xé áo băng tạm.
"Để em." Lan tiến lại, đôi tay mảnh khảnh tìm đúng vết thương. Dù mù, cô chưa bao giờ cần nhìn để biết.
Hùng đứng canh, mắt dõi vào bóng tối. "Thứ đó... không giống quái vật thông thường."
"Nó canh giữ thứ gì đó." Minh đáp, giọng khàn đi vì đau. "Hoặc ai đó."
Lan bỗng khựng tay. Trên nền đất, một mảnh vỡ thép không gỉ từ phòng thí nghiệm phát ra ánh sáng yếu ớt. Cô cúi xuống, ngón tay chạm vào bề mặt lạnh ngắt.
Cơ thể cô cứng đờ.
"Lan?" Minh nắm vai cô. "Em sao vậy?"
Cô không đáp. Đồng tử trắng đục giãn rộng. Toàn thân run lên bần bật.
Những hình ảnh không phải của cô tràn vào tâm trí.
*Một căn phòng trắng toát. Ánh đèn neon nhấp nháy.*
*Những nhà khoa học mặc áo blouse đứng quanh bể thủy tinh khổng lồ. Bên trong, một sinh vật màu xám đang co giật, gào thét không thành tiếng.*
*"Dự án Ánh Sáng Vĩnh Cửu - Giai đoạn ba." Giọng đàn ông vang lên. "Tiêm huyết thanh số 7."*
*Chất lỏng vàng óng chảy vào ống truyền. Sinh vật bỗng im bặt.*
*Rồi nó vỡ tung. Bóng tối tràn ra từ bên trong, nuốt chửng mọi thứ. Nhà khoa học la hét khi da thịt họ tan chảy. Ánh đèn vụt tắt.*
*"Không... không thể kiểm soát..."*
*Bóng tối có ý thức. Nó đói. Nó tức giận.*
*Và nó sinh sản.*
Lan bật ngửa ra sau, thở hổn hển. Mồ hôi lạnh túa ra như tắm.
"Lan! Nói gì đi!" Minh giữ chặt cô.
Cô run rẩy chỉ vào mảnh vỡ. "Em thấy... thấy hết rồi. Bọn họ... bọn họ tạo ra bóng tối."
"Gì cơ?"
"Không phải thiên tai." Giọng cô vỡ vụn. "Là thí nghiệm. Họ muốn tạo ra nguồn sáng vô tận, nhưng thứ họ đánh thức... là bóng tối thông minh. Nó học hỏi. Nó thích nghi."
Hùng quay phắt lại. "Ý cô là... quái vật chúng ta vẫn chiến đấu bấy lâu? Tất cả đều từ một thí nghiệm?"
"Không chỉ một." Lan ôm đầu. "Bóng tối đầu tiên trốn thoát. Nó lây nhiễm mọi nguồn sáng. Mỗi bóng đèn đường. Mỗi ngọn đèn dầu. Mỗi tia nắng cuối cùng... tất cả đều trở thành cổng cho bóng tối tràn vào thế giới này."
Sự im lặng đè nặng lên ba con người.
Minh cảm thấy lạnh buốt sống lưng. Bao năm qua, họ vẫn nghĩ thảm họa đến từ bên ngoài. Từ vũ trụ. Từ thiên nhiên. Nhưng không... chính con người đã mở cánh cửa địa ngục.
"Vậy nguồn sáng chúng ta đang tìm..." Hùng lên tiếng.
"Cũng là một phần thí nghiệm." Lan ngước đôi mắt không nhìn thấy gì lên. "Nhưng nó khác. Nó là thứ duy nhất bóng tối sợ hãi."
Bàn tay cô vẫn nắm chặt mảnh vỡ. Hình ảnh cuối cùng hiện lên.
*Một cô gái trẻ, tóc đen dài, đứng giữa vòng tròn ánh sáng thuần khiết. Xung quanh cô, bóng tối gào thét nhưng không thể chạm tới.*
*Đôi mắt cô mở to, van xin.*
*"Đừng... đừng để chúng bắt em..."*
Minh nhìn thấy gương mặt đó qua miêu tả của Lan. Tim anh như ngừng đập.
"Là Linh." Anh thì thào. "Em gái anh."
Bàn tay Hùng siết chặt báng súng. "Có nghĩa là em gái cậu... là chìa khóa."
"Không chỉ là chìa khóa." Lan đứng dậy, cơ thể vẫn run rẩy. "Cô ấy là ánh sáng cuối cùng. Và bóng tối đang giam giữ cô ấy để ngăn thế giới hồi sinh."
Minh bật dậy, mặc vai đau. "Ta phải tìm cô ấy. Ngay bây giờ."
"Chờ đã." Giọng Hùng bỗng trầm xuống. "Có điều không đúng."
Cả hai nhìn anh.
"Bóng tối đó. Nó canh giữ phòng thí nghiệm cả chục năm nay. Tại sao chỉ tấn công khi chúng ta tới?"
Lan chớp mắt. "Ý anh là..."
"Ai đó đã báo trước." Hùng rút một vật nhỏ từ túi ra - chiếc máy định vị cầm tay đã hỏng từ lâu. Nhưng đèn tín hiệu của nó vẫn nhấp nháy. "Cái này phát sóng suốt từ lúc chúng ta vào thành phố. Ai đó trong nhóm đã bật nó lên. Cố ý."
Không khí đông cứng.
Minh nhìn Hùng. Hùng nhìn Minh. Rồi cả hai cùng quay sang Lan.
Cô lắc đầu. "Không phải em."
"Nhưng chỉ có ba ta." Hùng gằn từng chữ. "Tôi không làm. Minh bị thương suốt từ đầu. Vậy còn ai?"
Mảnh vỡ trong tay Lan bỗng tối sầm lại.
Từ xa, tiếng rít quen thuộc lại vang lên - lần này không chỉ một, mà là cả bầy đàn, đang tiến đến từ mọi hướng.
Minh cảm nhận máu lạnh chảy trong huyết quản.
Ai đó không chỉ dẫn dụ quái vật.
Ai đó đã chờ sẵn khoảnh khắc này.