Chương 1: Thợ Hồ Trước Cổng Nhà Quan

Chiều cuối tháng Tư, nắng Bình Dương đổ xuống đường Phú Lợi như rót lửa. Nguyễn Thanh Hùng bước xuống từ chiếc xe máy Yamaha Sirius cũ — loại xe anh mua ở chợ Thủ Dầu Một hai triệu đồng cho tiện việc đi lại trên công trường — và dừng lại trước cánh cổng sắt mạ vàng cao hai mét rưỡi của biệt thự gia đình Trần.

Áo lao động màu xanh dương bạc vai, quần kaki dày bết xi măng khô ở gối trái. Đôi ủng cao su đen đã mòn mũi. Mái tóc cứng ngắc vì mồ hôi trộn bụi. Anh nhấn chuông.

Không đến ba mươi giây, cánh cổng hé mở. Người phụ nữ đứng trong ngưỡng cửa — tóc uốn xoăn nâu hạt dẻ, mặc áo dài gấm hoa, nhẫn vàng bốn ngón — nhìn từ mũi ủng lên đến đỉnh đầu anh rồi nhíu mày.

"Anh tìm ai?"

"Con đến thăm gia đình, thưa bà. Con là Hùng, bạn của Hà."

Bà Trần Thị Ngọc Bích — mẹ của Trần Thu Hà, kỹ sư giám sát Ban Quản lý Dự án Khu công nghiệp VSIP — ngẩng cằm lên. Khoảng cách giữa bà và người đàn ông đứng ngoài cổng có thể đo được bằng giá trị tài sản: ngôi biệt thự này ước tính mười hai tỷ, chiếc Lexus RX350 đậu trong garage là hơn ba tỷ, bộ trang sức bà đang mang khoảng nửa tỷ. Còn người đứng trước mặt bà — không cần tính toán cũng thấy — chắc chắn không đủ tiền thuê phòng trọ ở phường này.

"Thu Hà!" Giọng bà sang sảng. "Ra đây coi tôi hỏi cái gì này!"

Trần Thu Hà bước ra từ phòng khách, mặc váy công sở, tóc buộc đuôi ngựa. Mắt cô sáng lên một cái rồi vội kìm lại khi thấy nét mặt của mẹ.

"Con giới thiệu với mẹ, đây là anh Hùng—"

"Thợ hồ." Bà Bích cắt ngang, không phải câu hỏi — là xác nhận. "Cái áo đó, cái quần đó, đôi ủng đó. Thợ hồ."

"Mẹ..."

"Im." Bà quay sang Hùng, giọng phẳng như mặt xi măng mới láng. "Anh đến nhà tôi làm gì?"

Hùng đặt túi quà trên tay xuống đất — hai hộp bánh trung thu Kinh Đô, một gói trà Thái Nguyên. "Con đến thăm gia đình bà, và muốn nói chuyện nghiêm túc về con gái bà."

"Nghiêm túc." Bà Bích lặp lại từ này giống như người thử mùi vị của thứ gì đó đã hỏng. "Anh nhìn tay anh đi. Nhìn đi." Bà chỉ thẳng. "Bàn tay thợ hồ. Làm công ba trăm ngàn một ngày, giỏi lắm là năm trăm. Anh tưởng con gái tôi cần gì? Con tôi tốt nghiệp đại học Bách Khoa TP.HCM, làm kỹ sư Ban QLDA, lương hai mươi triệu một tháng. Tại sao tôi lại để nó khổ với một người như anh?"

Hùng không trả lời ngay. Anh nhìn thẳng vào mắt bà Bích — ánh nhìn không tức giận, không tổn thương, không van xin — chỉ là bình tĩnh đến lạ kỳ, kiểu bình tĩnh của người đã quen đứng trên công trường nhìn cẩu tháp cao ba mươi mét đu đưa trong gió.

"Con hiểu bà lo cho con gái bà. Điều đó tốt."

"Vậy thì cút đi. Và đừng đến đây nữa."

"Mẹ!" Thu Hà bước ra. "Mẹ không được—"

"Thu Hà!" Giọng bà Bích lên một bậc. "Vào trong. Ngay bây giờ."

Hùng cúi đầu nhẹ. "Con cảm ơn bà đã cho con biết suy nghĩ của bà." Anh nhặt túi quà lên, đặt nhẹ bên cạnh cổng. "Quà con xin biếu bà. Hẹn gặp lại bà trong tương lai gần."

Anh quay lưng, bước ra xe. Tiếng động cơ Sirius nổ giòn rồi xa dần trên đường Phú Lợi.

Bà Bích đứng nhìn theo, phẩy tay. "Hứ. Tương lai gần. Thằng thợ hồ mà lớn miệng."

Trong phòng khách, Thu Hà ngồi xuống ghế sofa, hai tay siết chặt. Cô không khóc — kỹ sư giám sát không có thói quen khóc — nhưng ngón cái cô bấm vào lòng bàn tay trái đến hằn đỏ.

Cô biết điều bà Bích không biết: chiều nay, trước khi đến đây, Hùng vừa ký xong biên bản nghiệm thu kỹ thuật giai đoạn một của dự án tổ hợp căn hộ cao cấp tại phường Bình Hòa — dự án mà anh là chủ đầu tư, không phải thợ.

Nhưng đó là chuyện của ngày mai. Hôm nay, bà Bích đã nói điều bà muốn nói. Và Hùng — Thu Hà hiểu rõ anh hơn ai — sẽ không giải thích gì cả.

Anh không thích giải thích. Anh thích chứng minh.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...