Chương 2: Buổi Đấu Thầu Nghìn Tỷ
Tám giờ sáng hôm sau, phòng họp lớn của Ban Quản lý Khu kinh tế Bình Dương trên tầng bảy tòa nhà UBND tỉnh đông hơn thường lệ. Bảy đơn vị dự thầu đã có mặt — đủ loại namecard, đủ loại vest, đủ loại giày da bóng loáng. Gói thầu xây dựng hạ tầng Khu công nghiệp VSIP Bình Dương 3 — hai ngàn tỷ đồng, tám trăm hecta, thời hạn ba mươi sáu tháng — là gói thầu lớn nhất tỉnh năm nay.
Trần Thu Hà ngồi ở vị trí thư ký hội đồng, laptop mở sẵn file biên bản. Cô đã đọc hồ sơ dự thầu của tất cả bảy đơn vị. Sáu đơn vị đầu cô biết rõ năng lực — họ là những tên quen trong bản đồ xây dựng miền Nam. Đơn vị thứ bảy: Hùng Phát Construction.
Cô nhìn tên công ty trong danh sách mà lòng siết lại.
Đúng lúc đó cửa phòng họp mở. Người đầu tiên bước vào là một phụ nữ trong bộ vest xanh navy, tóc búi gọn, huy hiệu Ban QLDA — đó là Phó ban. Tiếp theo là hai kỹ sư. Và cuối cùng—
Nguyễn Thanh Hùng bước vào.
Vest đen Loro Piana. Đồng hồ Rolex Submariner mặt đen. Tóc chải ngược gọn. Giày da Oxford đánh xi. Không có gì trên người anh lúc này nhắc đến áo lao động, quần kaki, đôi ủng xi măng của hôm qua.
Sáu đại diện dự thầu kia nhìn anh. Một vài người nhận ra — Hùng Phát Construction không phải tên lạ trong giới xây dựng công nghiệp. Nhưng nhiều người chưa bao giờ gặp mặt Tổng Giám đốc của công ty đó.
Thu Hà gần như đánh rơi bút.
Anh nhìn thấy cô. Anh gật đầu nhẹ — đúng kiểu gật đầu chuyên nghiệp của người dự họp, không hơn không kém — rồi ngồi xuống ghế đại diện đơn vị số bảy.
Buổi thuyết trình kéo dài bốn tiếng. Hùng trình bày sau cùng. Không có slide PowerPoint màu mè, không có video quảng cáo hoành tráng. Chỉ là bản vẽ kỹ thuật, bảng tính chi phí, tiến độ Gantt chart, danh sách máy móc thiết bị hiện có và lý lịch từng công trình đã thực hiện trong mười hai năm qua.
"Hùng Phát đã hoàn thành mười bảy dự án hạ tầng công nghiệp tại Bình Dương, Long An, Đồng Nai." Giọng anh đều và chắc như đóng cọc. "Không dự án nào trễ tiến độ quá mười bốn ngày. Không có tai nạn lao động chết người. Tỷ lệ nghiệm thu đạt yêu cầu kỹ thuật lần đầu là chín mươi ba phần trăm — cao nhất trong các đơn vị có mặt hôm nay."
Một người trong hội đồng nhìn tờ hồ sơ, nhướn mày. "Mức giá chào thầu của Hùng Phát thấp hơn mức sàn hội đồng dự kiến ba phần trăm. Giải thích?"
"Vì chúng tôi không thuê tư vấn trung gian. Vì chúng tôi tự chế tạo cốp pha tại xưởng Bình Dương thay vì nhập từ ngoài. Và vì chúng tôi trả lương đúng hạn, không nợ thầu phụ — nên thầu phụ ưu tiên chúng tôi và không đẩy giá." Hùng dừng lại. "Ba phần trăm đó là tiền của tỉnh, không phải tiền của Hùng Phát."
Phòng họp im lặng hai giây.
Đến chiều, kết quả chấm thầu sơ bộ được công bố: Hùng Phát Construction đứng đầu về kỹ thuật và giá. Buổi họp bế mạc lúc năm giờ rưỡi.
Thu Hà đứng ở hành lang, laptop kẹp tay. Hùng bước ra, nhìn thấy cô, dừng lại.
"Em biết từ bao giờ?" cô hỏi.
"Biết cái gì?"
"Biết anh là ai."
Anh suy nghĩ một chút. "Anh chưa bao giờ giấu. Anh chỉ không nói trước khi chưa được hỏi."
Thu Hà nhìn anh — người đàn ông mặc vest đen đứng trong ánh đèn huỳnh quang của hành lang tỉnh ủy — và cố hiểu tại sao anh lại đến nhà bà ấy mặc áo thợ hồ.
"Anh cố tình," cô nói. Không phải câu hỏi.
"Anh muốn biết bà ấy sẽ đối xử với anh như thế nào khi anh không có gì để chứng minh." Anh nhét tay vào túi quần. "Bây giờ anh đã biết rồi."
"Và?"
"Và anh vẫn muốn cưới em."
Thu Hà đứng đó một lúc rất lâu. Bên dưới, đường Hùng Vương Thủ Dầu Một bắt đầu lên đèn chiều.