Chương 4: Sự Trở Lại Của Kẻ Bá Đạo
Ánh nắng chói chang chiếu xuống công trường ngổn ngang đất đá. Thu Hà, với chiếc mũ bảo hiểm trắng và cặp kính râm che khuất đôi mắt sắc sảo, bước đi thoăn thoắt giữa những đống vật liệu. Cô đang soi xét từng chi tiết nhỏ nhất, từ độ sụt của bê tông đến kích thước thép móng.
Hùng đi theo cô, hai tay đút túi quần, điềm nhiên như đang dạo chơi trong vườn nhà. Xung quanh, hàng trăm công nhân đang hối hả làm việc, nhưng không khí có vẻ căng thẳng lạ thường. Bọn họ đều biết tiếng tăm của nữ sát thủ giám sát này.
"Bê tông mác 400, thép phi 20... Mọi thứ đều vượt tiêu chuẩn so với bản vẽ thiết kế." Thu Hà lẩm bẩm, không giấu được sự kinh ngạc trong giọng nói. Cô quay sang nhìn Hùng, ánh mắt đầy dò xét: "Anh chi nhiều tiền như vậy để nâng cấp chất lượng công trình, không sợ lỗ vốn sao?"
"Tập đoàn Đế Vương không thiếu tiền. Thứ chúng tôi cần là một công trình để đời, một kiệt tác hoàn hảo không tì vết." Hùng đáp lại, giọng điệu kiêu ngạo nhưng đầy tự tin.
Lúc này, một chiếc xe siêu sang Mercedes Maybach tiến vào công trường, thu hút sự chú ý của mọi người. Bà Bích - mẹ vợ cũ của Hùng, bước xuống xe với vẻ mặt hống hách, theo sau là vài tên vệ sĩ đô con.
"Trần Hùng! Thằng vô ơn bạc nghĩa này!" Bà Bích chửi bới ầm ĩ. "Mày có được ngày hôm nay là nhờ gia đình tao cưu mang. Bây giờ mày lại muốn chèn ép công ty của con rể tao sao? Đúng là nuôi ong tay áo!"
Thu Hà nhíu mày, khó chịu trước sự ồn ào của người phụ nữ chua ngoa. Cô lùi lại một bước, khoanh tay đứng nhìn.
Hùng bật cười lớn, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng giữa công trường. "Cưu mang? Bà gọi việc bóc lột tôi làm thợ hồ không công suốt ba năm, sỉ nhục tôi bằng đủ mọi từ ngữ tồi tệ nhất, và để con gái bà ngoại tình với kẻ khác là cưu mang sao?"
"Mày... mày đừng có ngậm máu phun người!" Bà Bích tái mặt, lắp bắp.
"Sự thật rành rành ra đó." Hùng tiến lên một bước, tỏa ra áp lực kinh người. "Tôi đã từng nhẫn nhịn vì một chữ tình. Nhưng bây giờ, tôi sẽ lấy lại tất cả, bao gồm cả những gì các người đã cướp đoạt từ tôi. Bà Bích, về bảo Lê Trọng Khải rửa sạch cổ chờ đi. Cơn ác mộng của Bình Phát chỉ mới bắt đầu thôi!"
Ánh nắng chói chang chiếu xuống công trường ngổn ngang đất đá. Thu Hà, với chiếc mũ bảo hiểm trắng và cặp kính râm che khuất đôi mắt sắc sảo, bước đi thoăn thoắt giữa những đống vật liệu. Cô đang soi xét từng chi tiết nhỏ nhất, từ độ sụt của bê tông đến kích thước thép móng.
Hùng đi theo cô, hai tay đút túi quần, điềm nhiên như đang dạo chơi trong vườn nhà. Xung quanh, hàng trăm công nhân đang hối hả làm việc, nhưng không khí có vẻ căng thẳng lạ thường. Bọn họ đều biết tiếng tăm của nữ sát thủ giám sát này.
"Bê tông mác 400, thép phi 20... Mọi thứ đều vượt tiêu chuẩn so với bản vẽ thiết kế." Thu Hà lẩm bẩm, không giấu được sự kinh ngạc trong giọng nói. Cô quay sang nhìn Hùng, ánh mắt đầy dò xét: "Anh chi nhiều tiền như vậy để nâng cấp chất lượng công trình, không sợ lỗ vốn sao?"
"Tập đoàn Đế Vương không thiếu tiền. Thứ chúng tôi cần là một công trình để đời, một kiệt tác hoàn hảo không tì vết." Hùng đáp lại, giọng điệu kiêu ngạo nhưng đầy tự tin.
Lúc này, một chiếc xe siêu sang Mercedes Maybach tiến vào công trường, thu hút sự chú ý của mọi người. Bà Bích - mẹ vợ cũ của Hùng, bước xuống xe với vẻ mặt hống hách, theo sau là vài tên vệ sĩ đô con.
"Trần Hùng! Thằng vô ơn bạc nghĩa này!" Bà Bích chửi bới ầm ĩ. "Mày có được ngày hôm nay là nhờ gia đình tao cưu mang. Bây giờ mày lại muốn chèn ép công ty của con rể tao sao? Đúng là nuôi ong tay áo!"
Thu Hà nhíu mày, khó chịu trước sự ồn ào của người phụ nữ chua ngoa. Cô lùi lại một bước, khoanh tay đứng nhìn.
Hùng bật cười lớn, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng giữa công trường. "Cưu mang? Bà gọi việc bóc lột tôi làm thợ hồ không công suốt ba năm, sỉ nhục tôi bằng đủ mọi từ ngữ tồi tệ nhất, và để con gái bà ngoại tình với kẻ khác là cưu mang sao?"
"Mày... mày đừng có ngậm máu phun người!" Bà Bích tái mặt, lắp bắp.
"Sự thật rành rành ra đó." Hùng tiến lên một bước, tỏa ra áp lực kinh người. "Tôi đã từng nhẫn nhịn vì một chữ tình. Nhưng bây giờ, tôi sẽ lấy lại tất cả, bao gồm cả những gì các người đã cướp đoạt từ tôi. Bà Bích, về bảo Lê Trọng Khải rửa sạch cổ chờ đi. Cơn ác mộng của Bình Phát chỉ mới bắt đầu thôi!"
Ánh nắng chói chang chiếu xuống công trường ngổn ngang đất đá. Thu Hà, với chiếc mũ bảo hiểm trắng và cặp kính râm che khuất đôi mắt sắc sảo, bước đi thoăn thoắt giữa những đống vật liệu. Cô đang soi xét từng chi tiết nhỏ nhất, từ độ sụt của bê tông đến kích thước thép móng.
Hùng đi theo cô, hai tay đút túi quần, điềm nhiên như đang dạo chơi trong vườn nhà. Xung quanh, hàng trăm công nhân đang hối hả làm việc, nhưng không khí có vẻ căng thẳng lạ thường. Bọn họ đều biết tiếng tăm của nữ sát thủ giám sát này.
"Bê tông mác 400, thép phi 20... Mọi thứ đều vượt tiêu chuẩn so với bản vẽ thiết kế." Thu Hà lẩm bẩm, không giấu được sự kinh ngạc trong giọng nói. Cô quay sang nhìn Hùng, ánh mắt đầy dò xét: "Anh chi nhiều tiền như vậy để nâng cấp chất lượng công trình, không sợ lỗ vốn sao?"
"Tập đoàn Đế Vương không thiếu tiền. Thứ chúng tôi cần là một công trình để đời, một kiệt tác hoàn hảo không tì vết." Hùng đáp lại, giọng điệu kiêu ngạo nhưng đầy tự tin.
Lúc này, một chiếc xe siêu sang Mercedes Maybach tiến vào công trường, thu hút sự chú ý của mọi người. Bà Bích - mẹ vợ cũ của Hùng, bước xuống xe với vẻ mặt hống hách, theo sau là vài tên vệ sĩ đô con.
"Trần Hùng! Thằng vô ơn bạc nghĩa này!" Bà Bích chửi bới ầm ĩ. "Mày có được ngày hôm nay là nhờ gia đình tao cưu mang. Bây giờ mày lại muốn chèn ép công ty của con rể tao sao? Đúng là nuôi ong tay áo!"
Thu Hà nhíu mày, khó chịu trước sự ồn ào của người phụ nữ chua ngoa. Cô lùi lại một bước, khoanh tay đứng nhìn.
Hùng bật cười lớn, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng giữa công trường. "Cưu mang? Bà gọi việc bóc lột tôi làm thợ hồ không công suốt ba năm, sỉ nhục tôi bằng đủ mọi từ ngữ tồi tệ nhất, và để con gái bà ngoại tình với kẻ khác là cưu mang sao?"
"Mày... mày đừng có ngậm máu phun người!" Bà Bích tái mặt, lắp bắp.
"Sự thật rành rành ra đó." Hùng tiến lên một bước, tỏa ra áp lực kinh người. "Tôi đã từng nhẫn nhịn vì một chữ tình. Nhưng bây giờ, tôi sẽ lấy lại tất cả, bao gồm cả những gì các người đã cướp đoạt từ tôi. Bà Bích, về bảo Lê Trọng Khải rửa sạch cổ chờ đi. Cơn ác mộng của Bình Phát chỉ mới bắt đầu thôi!"
Ánh nắng chói chang chiếu xuống công trường ngổn ngang đất đá. Thu Hà, với chiếc mũ bảo hiểm trắng và cặp kính râm che khuất đôi mắt sắc sảo, bước đi thoăn thoắt giữa những đống vật liệu. Cô đang soi xét từng chi tiết nhỏ nhất, từ độ sụt của bê tông đến kích thước thép móng.
Hùng đi theo cô, hai tay đút túi quần, điềm nhiên như đang dạo chơi trong vườn nhà. Xung quanh, hàng trăm công nhân đang hối hả làm việc, nhưng không khí có vẻ căng thẳng lạ thường. Bọn họ đều biết tiếng tăm của nữ sát thủ giám sát này.
"Bê tông mác 400, thép phi 20... Mọi thứ đều vượt tiêu chuẩn so với bản vẽ thiết kế." Thu Hà lẩm bẩm, không giấu được sự kinh ngạc trong giọng nói. Cô quay sang nhìn Hùng, ánh mắt đầy dò xét: "Anh chi nhiều tiền như vậy để nâng cấp chất lượng công trình, không sợ lỗ vốn sao?"
"Tập đoàn Đế Vương không thiếu tiền. Thứ chúng tôi cần là một công trình để đời, một kiệt tác hoàn hảo không tì vết." Hùng đáp lại, giọng điệu kiêu ngạo nhưng đầy tự tin.
Lúc này, một chiếc xe siêu sang Mercedes Maybach tiến vào công trường, thu hút sự chú ý của mọi người. Bà Bích - mẹ vợ cũ của Hùng, bước xuống xe với vẻ mặt hống hách, theo sau là vài tên vệ sĩ đô con.
"Trần Hùng! Thằng vô ơn bạc nghĩa này!" Bà Bích chửi bới ầm ĩ. "Mày có được ngày hôm nay là nhờ gia đình tao cưu mang. Bây giờ mày lại muốn chèn ép công ty của con rể tao sao? Đúng là nuôi ong tay áo!"
Thu Hà nhíu mày, khó chịu trước sự ồn ào của người phụ nữ chua ngoa. Cô lùi lại một bước, khoanh tay đứng nhìn.
Hùng bật cười lớn, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng giữa công trường. "Cưu mang? Bà gọi việc bóc lột tôi làm thợ hồ không công suốt ba năm, sỉ nhục tôi bằng đủ mọi từ ngữ tồi tệ nhất, và để con gái bà ngoại tình với kẻ khác là cưu mang sao?"
"Mày... mày đừng có ngậm máu phun người!" Bà Bích tái mặt, lắp bắp.
"Sự thật rành rành ra đó." Hùng tiến lên một bước, tỏa ra áp lực kinh người. "Tôi đã từng nhẫn nhịn vì một chữ tình. Nhưng bây giờ, tôi sẽ lấy lại tất cả, bao gồm cả những gì các người đã cướp đoạt từ tôi. Bà Bích, về bảo Lê Trọng Khải rửa sạch cổ chờ đi. Cơn ác mộng của Bình Phát chỉ mới bắt đầu thôi!"
Ánh nắng chói chang chiếu xuống công trường ngổn ngang đất đá. Thu Hà, với chiếc mũ bảo hiểm trắng và cặp kính râm che khuất đôi mắt sắc sảo, bước đi thoăn thoắt giữa những đống vật liệu. Cô đang soi xét từng chi tiết nhỏ nhất, từ độ sụt của bê tông đến kích thước thép móng.
Hùng đi theo cô, hai tay đút túi quần, điềm nhiên như đang dạo chơi trong vườn nhà. Xung quanh, hàng trăm công nhân đang hối hả làm việc, nhưng không khí có vẻ căng thẳng lạ thường. Bọn họ đều biết tiếng tăm của nữ sát thủ giám sát này.
"Bê tông mác 400, thép phi 20... Mọi thứ đều vượt tiêu chuẩn so với bản vẽ thiết kế." Thu Hà lẩm bẩm, không giấu được sự kinh ngạc trong giọng nói. Cô quay sang nhìn Hùng, ánh mắt đầy dò xét: "Anh chi nhiều tiền như vậy để nâng cấp chất lượng công trình, không sợ lỗ vốn sao?"
"Tập đoàn Đế Vương không thiếu tiền. Thứ chúng tôi cần là một công trình để đời, một kiệt tác hoàn hảo không tì vết." Hùng đáp lại, giọng điệu kiêu ngạo nhưng đầy tự tin.
Lúc này, một chiếc xe siêu sang Mercedes Maybach tiến vào công trường, thu hút sự chú ý của mọi người. Bà Bích - mẹ vợ cũ của Hùng, bước xuống xe với vẻ mặt hống hách, theo sau là vài tên vệ sĩ đô con.
"Trần Hùng! Thằng vô ơn bạc nghĩa này!" Bà Bích chửi bới ầm ĩ. "Mày có được ngày hôm nay là nhờ gia đình tao cưu mang. Bây giờ mày lại muốn chèn ép công ty của con rể tao sao? Đúng là nuôi ong tay áo!"
Thu Hà nhíu mày, khó chịu trước sự ồn ào của người phụ nữ chua ngoa. Cô lùi lại một bước, khoanh tay đứng nhìn.
Hùng bật cười lớn, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng giữa công trường. "Cưu mang? Bà gọi việc bóc lột tôi làm thợ hồ không công suốt ba năm, sỉ nhục tôi bằng đủ mọi từ ngữ tồi tệ nhất, và để con gái bà ngoại tình với kẻ khác là cưu mang sao?"
"Mày... mày đừng có ngậm máu phun người!" Bà Bích tái mặt, lắp bắp.
"Sự thật rành rành ra đó." Hùng tiến lên một bước, tỏa ra áp lực kinh người. "Tôi đã từng nhẫn nhịn vì một chữ tình. Nhưng bây giờ, tôi sẽ lấy lại tất cả, bao gồm cả những gì các người đã cướp đoạt từ tôi. Bà Bích, về bảo Lê Trọng Khải rửa sạch cổ chờ đi. Cơn ác mộng của Bình Phát chỉ mới bắt đầu thôi!"
Ánh nắng chói chang chiếu xuống công trường ngổn ngang đất đá. Thu Hà, với chiếc mũ bảo hiểm trắng và cặp kính râm che khuất đôi mắt sắc sảo, bước đi thoăn thoắt giữa những đống vật liệu. Cô đang soi xét từng chi tiết nhỏ nhất, từ độ sụt của bê tông đến kích thước thép móng.
Hùng đi theo cô, hai tay đút túi quần, điềm nhiên như đang dạo chơi trong vườn nhà. Xung quanh, hàng trăm công nhân đang hối hả làm việc, nhưng không khí có vẻ căng thẳng lạ thường. Bọn họ đều biết tiếng tăm của nữ sát thủ giám sát này.
"Bê tông mác 400, thép phi 20... Mọi thứ đều vượt tiêu chuẩn so với bản vẽ thiết kế." Thu Hà lẩm bẩm, không giấu được sự kinh ngạc trong giọng nói. Cô quay sang nhìn Hùng, ánh mắt đầy dò xét: "Anh chi nhiều tiền như vậy để nâng cấp chất lượng công trình, không sợ lỗ vốn sao?"
"Tập đoàn Đế Vương không thiếu tiền. Thứ chúng tôi cần là một công trình để đời, một kiệt tác hoàn hảo không tì vết." Hùng đáp lại, giọng điệu kiêu ngạo nhưng đầy tự tin.
Lúc này, một chiếc xe siêu sang Mercedes Maybach tiến vào công trường, thu hút sự chú ý của mọi người. Bà Bích - mẹ vợ cũ của Hùng, bước xuống xe với vẻ mặt hống hách, theo sau là vài tên vệ sĩ đô con.
"Trần Hùng! Thằng vô ơn bạc nghĩa này!" Bà Bích chửi bới ầm ĩ. "Mày có được ngày hôm nay là nhờ gia đình tao cưu mang. Bây giờ mày lại muốn chèn ép công ty của con rể tao sao? Đúng là nuôi ong tay áo!"
Thu Hà nhíu mày, khó chịu trước sự ồn ào của người phụ nữ chua ngoa. Cô lùi lại một bước, khoanh tay đứng nhìn.
Hùng bật cười lớn, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng giữa công trường. "Cưu mang? Bà gọi việc bóc lột tôi làm thợ hồ không công suốt ba năm, sỉ nhục tôi bằng đủ mọi từ ngữ tồi tệ nhất, và để con gái bà ngoại tình với kẻ khác là cưu mang sao?"
"Mày... mày đừng có ngậm máu phun người!" Bà Bích tái mặt, lắp bắp.
"Sự thật rành rành ra đó." Hùng tiến lên một bước, tỏa ra áp lực kinh người. "Tôi đã từng nhẫn nhịn vì một chữ tình. Nhưng bây giờ, tôi sẽ lấy lại tất cả, bao gồm cả những gì các người đã cướp đoạt từ tôi. Bà Bích, về bảo Lê Trọng Khải rửa sạch cổ chờ đi. Cơn ác mộng của Bình Phát chỉ mới bắt đầu thôi!"