Chương 6: Sự Trở Lại Của Kẻ Bá Đạo

Sau đêm bắt gọn đám giang hồ do Lê Trọng Khải phái tới, danh tiếng của Trần Hùng và Tập đoàn Đế Vương càng nổi như cồn, không ai dám chọc vào. Lê Trọng Khải phải bỏ trốn ra nước ngoài để trốn nợ, Bình Phát chính thức sụp đổ, bị Đế Vương thâu tóm chỉ với một mức giá rẻ mạt.

Ngày hôm nay là một ngày trọng đại. Lễ ký kết hợp đồng thầu phụ với các đối tác chiến lược được tổ chức hoành tráng tại khách sạn năm sao bậc nhất Bình Dương. Trần Hùng xuất hiện trong bộ vest đen lịch lãm, bước đi tự tin, tỏa ra khí chất của một vị vương giả thực thụ.

Thu Hà cũng có mặt, cô mặc một chiếc đài ôm sát cơ thể, tôn lên những đường cong quyến rũ, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng nhưng vẫn đẹp rạng ngời. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hai người họ. Trai tài gái sắc, một người là Chủ tịch quyền lực, một người là Nữ giám đốc giám sát sắc sảo, dường như sinh ra là để dành cho nhau.

"Chúc mừng Chủ tịch Trần, dự án VSIP 3 chắc chắn sẽ là một biểu tượng mới của Bình Dương!" Các quan chức, doanh nhân lần lượt đến chúc rượu, nịnh bợ Hùng.

Nhưng Hùng không bận tâm đến những lời xu nịnh đó. Ánh mắt anh luôn hướng về phía Thu Hà. Anh tiến đến chỗ cô, khẽ nâng ly rượu vang: "Cạn ly vì sự hợp tác thành công của chúng ta, và... vì những điều tốt đẹp đang chờ đợi phía trước."

Thu Hà chạm ly với anh, mỉm cười đầy ẩn ý: "Chủ tịch Trần quá khen. Tôi chỉ làm đúng chức trách của một người giám sát. Nhưng tôi phải công nhận, anh làm việc rất có tâm. Công trình của anh thực sự hoàn hảo."

Đúng lúc này, cửa phòng tiệc bật mở. Thu Thủy - vợ cũ của Hùng bước vào, dáng vẻ tiều tụy, không còn chút kiêu ngạo nào của ngày xưa. Cô ta đã mất tất cả: chồng cũ thành đạt vứt bỏ cô, tình nhân mới thì cao chạy xa bay để lại khoản nợ khổng lồ.

"Hùng... Hùng ơi!" Thu Thủy òa khóc nức nở, lao đến quỳ rạp dưới chân anh. "Em biết lỗi rồi! Em có mắt không tròng! Xin anh hãy tha thứ cho em, cho em quay lại bên anh. Em hứa sẽ làm một người vợ ngoan hiền!"

Cả hội trường tĩnh lặng, mọi người đều chờ xem Hùng sẽ xử lý thế nào. Hùng lạnh lùng nhìn người phụ nữ đang quỳ dưới chân mình, ánh mắt không hề có một tia thương xót.

"Quay lại? Cô nghĩ mình là ai?" Hùng hất tay cô ta ra, giọng nói sắc bén như dao. "Tình cảm ba năm, cô vứt bỏ không thương tiếc. Bây giờ thấy tôi giàu sang, cô lại muốn bám lấy sao? Cút! Đừng làm bẩn mắt tôi!"

Sau đêm bắt gọn đám giang hồ do Lê Trọng Khải phái tới, danh tiếng của Trần Hùng và Tập đoàn Đế Vương càng nổi như cồn, không ai dám chọc vào. Lê Trọng Khải phải bỏ trốn ra nước ngoài để trốn nợ, Bình Phát chính thức sụp đổ, bị Đế Vương thâu tóm chỉ với một mức giá rẻ mạt.

Ngày hôm nay là một ngày trọng đại. Lễ ký kết hợp đồng thầu phụ với các đối tác chiến lược được tổ chức hoành tráng tại khách sạn năm sao bậc nhất Bình Dương. Trần Hùng xuất hiện trong bộ vest đen lịch lãm, bước đi tự tin, tỏa ra khí chất của một vị vương giả thực thụ.

Thu Hà cũng có mặt, cô mặc một chiếc đài ôm sát cơ thể, tôn lên những đường cong quyến rũ, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng nhưng vẫn đẹp rạng ngời. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hai người họ. Trai tài gái sắc, một người là Chủ tịch quyền lực, một người là Nữ giám đốc giám sát sắc sảo, dường như sinh ra là để dành cho nhau.

"Chúc mừng Chủ tịch Trần, dự án VSIP 3 chắc chắn sẽ là một biểu tượng mới của Bình Dương!" Các quan chức, doanh nhân lần lượt đến chúc rượu, nịnh bợ Hùng.

Nhưng Hùng không bận tâm đến những lời xu nịnh đó. Ánh mắt anh luôn hướng về phía Thu Hà. Anh tiến đến chỗ cô, khẽ nâng ly rượu vang: "Cạn ly vì sự hợp tác thành công của chúng ta, và... vì những điều tốt đẹp đang chờ đợi phía trước."

Thu Hà chạm ly với anh, mỉm cười đầy ẩn ý: "Chủ tịch Trần quá khen. Tôi chỉ làm đúng chức trách của một người giám sát. Nhưng tôi phải công nhận, anh làm việc rất có tâm. Công trình của anh thực sự hoàn hảo."

Đúng lúc này, cửa phòng tiệc bật mở. Thu Thủy - vợ cũ của Hùng bước vào, dáng vẻ tiều tụy, không còn chút kiêu ngạo nào của ngày xưa. Cô ta đã mất tất cả: chồng cũ thành đạt vứt bỏ cô, tình nhân mới thì cao chạy xa bay để lại khoản nợ khổng lồ.

"Hùng... Hùng ơi!" Thu Thủy òa khóc nức nở, lao đến quỳ rạp dưới chân anh. "Em biết lỗi rồi! Em có mắt không tròng! Xin anh hãy tha thứ cho em, cho em quay lại bên anh. Em hứa sẽ làm một người vợ ngoan hiền!"

Cả hội trường tĩnh lặng, mọi người đều chờ xem Hùng sẽ xử lý thế nào. Hùng lạnh lùng nhìn người phụ nữ đang quỳ dưới chân mình, ánh mắt không hề có một tia thương xót.

"Quay lại? Cô nghĩ mình là ai?" Hùng hất tay cô ta ra, giọng nói sắc bén như dao. "Tình cảm ba năm, cô vứt bỏ không thương tiếc. Bây giờ thấy tôi giàu sang, cô lại muốn bám lấy sao? Cút! Đừng làm bẩn mắt tôi!"

Sau đêm bắt gọn đám giang hồ do Lê Trọng Khải phái tới, danh tiếng của Trần Hùng và Tập đoàn Đế Vương càng nổi như cồn, không ai dám chọc vào. Lê Trọng Khải phải bỏ trốn ra nước ngoài để trốn nợ, Bình Phát chính thức sụp đổ, bị Đế Vương thâu tóm chỉ với một mức giá rẻ mạt.

Ngày hôm nay là một ngày trọng đại. Lễ ký kết hợp đồng thầu phụ với các đối tác chiến lược được tổ chức hoành tráng tại khách sạn năm sao bậc nhất Bình Dương. Trần Hùng xuất hiện trong bộ vest đen lịch lãm, bước đi tự tin, tỏa ra khí chất của một vị vương giả thực thụ.

Thu Hà cũng có mặt, cô mặc một chiếc đài ôm sát cơ thể, tôn lên những đường cong quyến rũ, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng nhưng vẫn đẹp rạng ngời. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hai người họ. Trai tài gái sắc, một người là Chủ tịch quyền lực, một người là Nữ giám đốc giám sát sắc sảo, dường như sinh ra là để dành cho nhau.

"Chúc mừng Chủ tịch Trần, dự án VSIP 3 chắc chắn sẽ là một biểu tượng mới của Bình Dương!" Các quan chức, doanh nhân lần lượt đến chúc rượu, nịnh bợ Hùng.

Nhưng Hùng không bận tâm đến những lời xu nịnh đó. Ánh mắt anh luôn hướng về phía Thu Hà. Anh tiến đến chỗ cô, khẽ nâng ly rượu vang: "Cạn ly vì sự hợp tác thành công của chúng ta, và... vì những điều tốt đẹp đang chờ đợi phía trước."

Thu Hà chạm ly với anh, mỉm cười đầy ẩn ý: "Chủ tịch Trần quá khen. Tôi chỉ làm đúng chức trách của một người giám sát. Nhưng tôi phải công nhận, anh làm việc rất có tâm. Công trình của anh thực sự hoàn hảo."

Đúng lúc này, cửa phòng tiệc bật mở. Thu Thủy - vợ cũ của Hùng bước vào, dáng vẻ tiều tụy, không còn chút kiêu ngạo nào của ngày xưa. Cô ta đã mất tất cả: chồng cũ thành đạt vứt bỏ cô, tình nhân mới thì cao chạy xa bay để lại khoản nợ khổng lồ.

"Hùng... Hùng ơi!" Thu Thủy òa khóc nức nở, lao đến quỳ rạp dưới chân anh. "Em biết lỗi rồi! Em có mắt không tròng! Xin anh hãy tha thứ cho em, cho em quay lại bên anh. Em hứa sẽ làm một người vợ ngoan hiền!"

Cả hội trường tĩnh lặng, mọi người đều chờ xem Hùng sẽ xử lý thế nào. Hùng lạnh lùng nhìn người phụ nữ đang quỳ dưới chân mình, ánh mắt không hề có một tia thương xót.

"Quay lại? Cô nghĩ mình là ai?" Hùng hất tay cô ta ra, giọng nói sắc bén như dao. "Tình cảm ba năm, cô vứt bỏ không thương tiếc. Bây giờ thấy tôi giàu sang, cô lại muốn bám lấy sao? Cút! Đừng làm bẩn mắt tôi!"

Sau đêm bắt gọn đám giang hồ do Lê Trọng Khải phái tới, danh tiếng của Trần Hùng và Tập đoàn Đế Vương càng nổi như cồn, không ai dám chọc vào. Lê Trọng Khải phải bỏ trốn ra nước ngoài để trốn nợ, Bình Phát chính thức sụp đổ, bị Đế Vương thâu tóm chỉ với một mức giá rẻ mạt.

Ngày hôm nay là một ngày trọng đại. Lễ ký kết hợp đồng thầu phụ với các đối tác chiến lược được tổ chức hoành tráng tại khách sạn năm sao bậc nhất Bình Dương. Trần Hùng xuất hiện trong bộ vest đen lịch lãm, bước đi tự tin, tỏa ra khí chất của một vị vương giả thực thụ.

Thu Hà cũng có mặt, cô mặc một chiếc đài ôm sát cơ thể, tôn lên những đường cong quyến rũ, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng nhưng vẫn đẹp rạng ngời. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hai người họ. Trai tài gái sắc, một người là Chủ tịch quyền lực, một người là Nữ giám đốc giám sát sắc sảo, dường như sinh ra là để dành cho nhau.

"Chúc mừng Chủ tịch Trần, dự án VSIP 3 chắc chắn sẽ là một biểu tượng mới của Bình Dương!" Các quan chức, doanh nhân lần lượt đến chúc rượu, nịnh bợ Hùng.

Nhưng Hùng không bận tâm đến những lời xu nịnh đó. Ánh mắt anh luôn hướng về phía Thu Hà. Anh tiến đến chỗ cô, khẽ nâng ly rượu vang: "Cạn ly vì sự hợp tác thành công của chúng ta, và... vì những điều tốt đẹp đang chờ đợi phía trước."

Thu Hà chạm ly với anh, mỉm cười đầy ẩn ý: "Chủ tịch Trần quá khen. Tôi chỉ làm đúng chức trách của một người giám sát. Nhưng tôi phải công nhận, anh làm việc rất có tâm. Công trình của anh thực sự hoàn hảo."

Đúng lúc này, cửa phòng tiệc bật mở. Thu Thủy - vợ cũ của Hùng bước vào, dáng vẻ tiều tụy, không còn chút kiêu ngạo nào của ngày xưa. Cô ta đã mất tất cả: chồng cũ thành đạt vứt bỏ cô, tình nhân mới thì cao chạy xa bay để lại khoản nợ khổng lồ.

"Hùng... Hùng ơi!" Thu Thủy òa khóc nức nở, lao đến quỳ rạp dưới chân anh. "Em biết lỗi rồi! Em có mắt không tròng! Xin anh hãy tha thứ cho em, cho em quay lại bên anh. Em hứa sẽ làm một người vợ ngoan hiền!"

Cả hội trường tĩnh lặng, mọi người đều chờ xem Hùng sẽ xử lý thế nào. Hùng lạnh lùng nhìn người phụ nữ đang quỳ dưới chân mình, ánh mắt không hề có một tia thương xót.

"Quay lại? Cô nghĩ mình là ai?" Hùng hất tay cô ta ra, giọng nói sắc bén như dao. "Tình cảm ba năm, cô vứt bỏ không thương tiếc. Bây giờ thấy tôi giàu sang, cô lại muốn bám lấy sao? Cút! Đừng làm bẩn mắt tôi!"

Sau đêm bắt gọn đám giang hồ do Lê Trọng Khải phái tới, danh tiếng của Trần Hùng và Tập đoàn Đế Vương càng nổi như cồn, không ai dám chọc vào. Lê Trọng Khải phải bỏ trốn ra nước ngoài để trốn nợ, Bình Phát chính thức sụp đổ, bị Đế Vương thâu tóm chỉ với một mức giá rẻ mạt.

Ngày hôm nay là một ngày trọng đại. Lễ ký kết hợp đồng thầu phụ với các đối tác chiến lược được tổ chức hoành tráng tại khách sạn năm sao bậc nhất Bình Dương. Trần Hùng xuất hiện trong bộ vest đen lịch lãm, bước đi tự tin, tỏa ra khí chất của một vị vương giả thực thụ.

Thu Hà cũng có mặt, cô mặc một chiếc đài ôm sát cơ thể, tôn lên những đường cong quyến rũ, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng nhưng vẫn đẹp rạng ngời. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hai người họ. Trai tài gái sắc, một người là Chủ tịch quyền lực, một người là Nữ giám đốc giám sát sắc sảo, dường như sinh ra là để dành cho nhau.

"Chúc mừng Chủ tịch Trần, dự án VSIP 3 chắc chắn sẽ là một biểu tượng mới của Bình Dương!" Các quan chức, doanh nhân lần lượt đến chúc rượu, nịnh bợ Hùng.

Nhưng Hùng không bận tâm đến những lời xu nịnh đó. Ánh mắt anh luôn hướng về phía Thu Hà. Anh tiến đến chỗ cô, khẽ nâng ly rượu vang: "Cạn ly vì sự hợp tác thành công của chúng ta, và... vì những điều tốt đẹp đang chờ đợi phía trước."

Thu Hà chạm ly với anh, mỉm cười đầy ẩn ý: "Chủ tịch Trần quá khen. Tôi chỉ làm đúng chức trách của một người giám sát. Nhưng tôi phải công nhận, anh làm việc rất có tâm. Công trình của anh thực sự hoàn hảo."

Đúng lúc này, cửa phòng tiệc bật mở. Thu Thủy - vợ cũ của Hùng bước vào, dáng vẻ tiều tụy, không còn chút kiêu ngạo nào của ngày xưa. Cô ta đã mất tất cả: chồng cũ thành đạt vứt bỏ cô, tình nhân mới thì cao chạy xa bay để lại khoản nợ khổng lồ.

"Hùng... Hùng ơi!" Thu Thủy òa khóc nức nở, lao đến quỳ rạp dưới chân anh. "Em biết lỗi rồi! Em có mắt không tròng! Xin anh hãy tha thứ cho em, cho em quay lại bên anh. Em hứa sẽ làm một người vợ ngoan hiền!"

Cả hội trường tĩnh lặng, mọi người đều chờ xem Hùng sẽ xử lý thế nào. Hùng lạnh lùng nhìn người phụ nữ đang quỳ dưới chân mình, ánh mắt không hề có một tia thương xót.

"Quay lại? Cô nghĩ mình là ai?" Hùng hất tay cô ta ra, giọng nói sắc bén như dao. "Tình cảm ba năm, cô vứt bỏ không thương tiếc. Bây giờ thấy tôi giàu sang, cô lại muốn bám lấy sao? Cút! Đừng làm bẩn mắt tôi!"

Sau đêm bắt gọn đám giang hồ do Lê Trọng Khải phái tới, danh tiếng của Trần Hùng và Tập đoàn Đế Vương càng nổi như cồn, không ai dám chọc vào. Lê Trọng Khải phải bỏ trốn ra nước ngoài để trốn nợ, Bình Phát chính thức sụp đổ, bị Đế Vương thâu tóm chỉ với một mức giá rẻ mạt.

Ngày hôm nay là một ngày trọng đại. Lễ ký kết hợp đồng thầu phụ với các đối tác chiến lược được tổ chức hoành tráng tại khách sạn năm sao bậc nhất Bình Dương. Trần Hùng xuất hiện trong bộ vest đen lịch lãm, bước đi tự tin, tỏa ra khí chất của một vị vương giả thực thụ.

Thu Hà cũng có mặt, cô mặc một chiếc đài ôm sát cơ thể, tôn lên những đường cong quyến rũ, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng nhưng vẫn đẹp rạng ngời. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hai người họ. Trai tài gái sắc, một người là Chủ tịch quyền lực, một người là Nữ giám đốc giám sát sắc sảo, dường như sinh ra là để dành cho nhau.

"Chúc mừng Chủ tịch Trần, dự án VSIP 3 chắc chắn sẽ là một biểu tượng mới của Bình Dương!" Các quan chức, doanh nhân lần lượt đến chúc rượu, nịnh bợ Hùng.

Nhưng Hùng không bận tâm đến những lời xu nịnh đó. Ánh mắt anh luôn hướng về phía Thu Hà. Anh tiến đến chỗ cô, khẽ nâng ly rượu vang: "Cạn ly vì sự hợp tác thành công của chúng ta, và... vì những điều tốt đẹp đang chờ đợi phía trước."

Thu Hà chạm ly với anh, mỉm cười đầy ẩn ý: "Chủ tịch Trần quá khen. Tôi chỉ làm đúng chức trách của một người giám sát. Nhưng tôi phải công nhận, anh làm việc rất có tâm. Công trình của anh thực sự hoàn hảo."

Đúng lúc này, cửa phòng tiệc bật mở. Thu Thủy - vợ cũ của Hùng bước vào, dáng vẻ tiều tụy, không còn chút kiêu ngạo nào của ngày xưa. Cô ta đã mất tất cả: chồng cũ thành đạt vứt bỏ cô, tình nhân mới thì cao chạy xa bay để lại khoản nợ khổng lồ.

"Hùng... Hùng ơi!" Thu Thủy òa khóc nức nở, lao đến quỳ rạp dưới chân anh. "Em biết lỗi rồi! Em có mắt không tròng! Xin anh hãy tha thứ cho em, cho em quay lại bên anh. Em hứa sẽ làm một người vợ ngoan hiền!"

Cả hội trường tĩnh lặng, mọi người đều chờ xem Hùng sẽ xử lý thế nào. Hùng lạnh lùng nhìn người phụ nữ đang quỳ dưới chân mình, ánh mắt không hề có một tia thương xót.

"Quay lại? Cô nghĩ mình là ai?" Hùng hất tay cô ta ra, giọng nói sắc bén như dao. "Tình cảm ba năm, cô vứt bỏ không thương tiếc. Bây giờ thấy tôi giàu sang, cô lại muốn bám lấy sao? Cút! Đừng làm bẩn mắt tôi!"

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...