Chương 7: Sự Trở Lại Của Kẻ Bá Đạo

Cơn bão truyền thông quét qua sau sự kiện Thu Thủy quỳ gối xin lỗi. Mọi người đều trầm trồ trước sự dứt khoát và phong thái vương giả của Trần Hùng. Trong khi đó, mối quan hệ giữa Hùng và Thu Hà lại có những bước tiến vô hình nhưng sâu sắc.

Buổi tối hôm sau, Hùng hẹn Thu Hà ra một quán cà phê tĩnh lặng ven sông Sài Gòn. Ánh đèn vàng nhạt hắt lên khuôn mặt góc cạnh của Hùng, tạo nên một vẻ đẹp đầy cuốn hút.

"Tại sao anh lại chọn tôi làm giám đốc giám sát cho toàn bộ các dự án của Đế Vương?" Thu Hà khuấy nhẹ ly cà phê, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào anh, chờ đợi một câu trả lời thành thật.

"Bởi vì cô giỏi." Hùng đáp lại không chút do dự. "Nhưng quan trọng hơn, bởi vì cô không sợ tôi. Cô dám đứng ra chỉ trích những sai lầm, dám yêu cầu bóc dỡ những hạng mục không đạt chuẩn, ngay cả khi tôi là Chủ tịch. Tôi cần một người phụ nữ sắt đá như vậy ở bên cạnh mình."

Thu Hà khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng làm bừng sáng cả không gian: "Anh khen hay đấy. Nhưng tôi có một số điều kiện nếu chúng ta thực sự đi xa hơn trong cả công việc lẫn... chuyện cá nhân."

Cô đặt một tập tài liệu lên bàn, đẩy về phía Hùng: "Đây là bản dự thảo hợp đồng tiền hôn nhân."

Hùng nhướng mày, tỏ vẻ thích thú: "Hợp đồng tiền hôn nhân? Cô thú vị hơn tôi nghĩ đấy. Đọc nghe thử xem nào."

"Một: Công việc là công việc. Chúng ta không mang chuyện cá nhân vào phòng họp. Hai: Nếu có chuyện ly hôn, tôi sẽ không lấy một đồng tài sản nào của Tập đoàn Đế Vương, nhưng những gì do tay tôi làm ra, tôi sẽ giữ trọn. Ba: Không ai được can thiệp vào quyền quyết định chuyên môn của người kia."

Hùng đọc lướt qua bản hợp đồng, rồi bật cười sảng khoái. "Chỉ có vậy thôi sao? Cô không cần biệt thự trăm tỷ, không cần siêu xe, không cần cổ phần công ty? Thu Hà, cô thực sự là một viên ngọc quý."

Anh rút cây bút máy mạ vàng ra, ký roẹt một chữ ký dứt khoát lên bản hợp đồng. "Tôi đồng ý mọi điều kiện. Nhưng tôi có một điều kiện thêm vào: Cô phải trở thành phu nhân của Chủ tịch Tập đoàn Đế Vương ngay trong tháng này!"

Cơn bão truyền thông quét qua sau sự kiện Thu Thủy quỳ gối xin lỗi. Mọi người đều trầm trồ trước sự dứt khoát và phong thái vương giả của Trần Hùng. Trong khi đó, mối quan hệ giữa Hùng và Thu Hà lại có những bước tiến vô hình nhưng sâu sắc.

Buổi tối hôm sau, Hùng hẹn Thu Hà ra một quán cà phê tĩnh lặng ven sông Sài Gòn. Ánh đèn vàng nhạt hắt lên khuôn mặt góc cạnh của Hùng, tạo nên một vẻ đẹp đầy cuốn hút.

"Tại sao anh lại chọn tôi làm giám đốc giám sát cho toàn bộ các dự án của Đế Vương?" Thu Hà khuấy nhẹ ly cà phê, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào anh, chờ đợi một câu trả lời thành thật.

"Bởi vì cô giỏi." Hùng đáp lại không chút do dự. "Nhưng quan trọng hơn, bởi vì cô không sợ tôi. Cô dám đứng ra chỉ trích những sai lầm, dám yêu cầu bóc dỡ những hạng mục không đạt chuẩn, ngay cả khi tôi là Chủ tịch. Tôi cần một người phụ nữ sắt đá như vậy ở bên cạnh mình."

Thu Hà khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng làm bừng sáng cả không gian: "Anh khen hay đấy. Nhưng tôi có một số điều kiện nếu chúng ta thực sự đi xa hơn trong cả công việc lẫn... chuyện cá nhân."

Cô đặt một tập tài liệu lên bàn, đẩy về phía Hùng: "Đây là bản dự thảo hợp đồng tiền hôn nhân."

Hùng nhướng mày, tỏ vẻ thích thú: "Hợp đồng tiền hôn nhân? Cô thú vị hơn tôi nghĩ đấy. Đọc nghe thử xem nào."

"Một: Công việc là công việc. Chúng ta không mang chuyện cá nhân vào phòng họp. Hai: Nếu có chuyện ly hôn, tôi sẽ không lấy một đồng tài sản nào của Tập đoàn Đế Vương, nhưng những gì do tay tôi làm ra, tôi sẽ giữ trọn. Ba: Không ai được can thiệp vào quyền quyết định chuyên môn của người kia."

Hùng đọc lướt qua bản hợp đồng, rồi bật cười sảng khoái. "Chỉ có vậy thôi sao? Cô không cần biệt thự trăm tỷ, không cần siêu xe, không cần cổ phần công ty? Thu Hà, cô thực sự là một viên ngọc quý."

Anh rút cây bút máy mạ vàng ra, ký roẹt một chữ ký dứt khoát lên bản hợp đồng. "Tôi đồng ý mọi điều kiện. Nhưng tôi có một điều kiện thêm vào: Cô phải trở thành phu nhân của Chủ tịch Tập đoàn Đế Vương ngay trong tháng này!"

Cơn bão truyền thông quét qua sau sự kiện Thu Thủy quỳ gối xin lỗi. Mọi người đều trầm trồ trước sự dứt khoát và phong thái vương giả của Trần Hùng. Trong khi đó, mối quan hệ giữa Hùng và Thu Hà lại có những bước tiến vô hình nhưng sâu sắc.

Buổi tối hôm sau, Hùng hẹn Thu Hà ra một quán cà phê tĩnh lặng ven sông Sài Gòn. Ánh đèn vàng nhạt hắt lên khuôn mặt góc cạnh của Hùng, tạo nên một vẻ đẹp đầy cuốn hút.

"Tại sao anh lại chọn tôi làm giám đốc giám sát cho toàn bộ các dự án của Đế Vương?" Thu Hà khuấy nhẹ ly cà phê, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào anh, chờ đợi một câu trả lời thành thật.

"Bởi vì cô giỏi." Hùng đáp lại không chút do dự. "Nhưng quan trọng hơn, bởi vì cô không sợ tôi. Cô dám đứng ra chỉ trích những sai lầm, dám yêu cầu bóc dỡ những hạng mục không đạt chuẩn, ngay cả khi tôi là Chủ tịch. Tôi cần một người phụ nữ sắt đá như vậy ở bên cạnh mình."

Thu Hà khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng làm bừng sáng cả không gian: "Anh khen hay đấy. Nhưng tôi có một số điều kiện nếu chúng ta thực sự đi xa hơn trong cả công việc lẫn... chuyện cá nhân."

Cô đặt một tập tài liệu lên bàn, đẩy về phía Hùng: "Đây là bản dự thảo hợp đồng tiền hôn nhân."

Hùng nhướng mày, tỏ vẻ thích thú: "Hợp đồng tiền hôn nhân? Cô thú vị hơn tôi nghĩ đấy. Đọc nghe thử xem nào."

"Một: Công việc là công việc. Chúng ta không mang chuyện cá nhân vào phòng họp. Hai: Nếu có chuyện ly hôn, tôi sẽ không lấy một đồng tài sản nào của Tập đoàn Đế Vương, nhưng những gì do tay tôi làm ra, tôi sẽ giữ trọn. Ba: Không ai được can thiệp vào quyền quyết định chuyên môn của người kia."

Hùng đọc lướt qua bản hợp đồng, rồi bật cười sảng khoái. "Chỉ có vậy thôi sao? Cô không cần biệt thự trăm tỷ, không cần siêu xe, không cần cổ phần công ty? Thu Hà, cô thực sự là một viên ngọc quý."

Anh rút cây bút máy mạ vàng ra, ký roẹt một chữ ký dứt khoát lên bản hợp đồng. "Tôi đồng ý mọi điều kiện. Nhưng tôi có một điều kiện thêm vào: Cô phải trở thành phu nhân của Chủ tịch Tập đoàn Đế Vương ngay trong tháng này!"

Cơn bão truyền thông quét qua sau sự kiện Thu Thủy quỳ gối xin lỗi. Mọi người đều trầm trồ trước sự dứt khoát và phong thái vương giả của Trần Hùng. Trong khi đó, mối quan hệ giữa Hùng và Thu Hà lại có những bước tiến vô hình nhưng sâu sắc.

Buổi tối hôm sau, Hùng hẹn Thu Hà ra một quán cà phê tĩnh lặng ven sông Sài Gòn. Ánh đèn vàng nhạt hắt lên khuôn mặt góc cạnh của Hùng, tạo nên một vẻ đẹp đầy cuốn hút.

"Tại sao anh lại chọn tôi làm giám đốc giám sát cho toàn bộ các dự án của Đế Vương?" Thu Hà khuấy nhẹ ly cà phê, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào anh, chờ đợi một câu trả lời thành thật.

"Bởi vì cô giỏi." Hùng đáp lại không chút do dự. "Nhưng quan trọng hơn, bởi vì cô không sợ tôi. Cô dám đứng ra chỉ trích những sai lầm, dám yêu cầu bóc dỡ những hạng mục không đạt chuẩn, ngay cả khi tôi là Chủ tịch. Tôi cần một người phụ nữ sắt đá như vậy ở bên cạnh mình."

Thu Hà khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng làm bừng sáng cả không gian: "Anh khen hay đấy. Nhưng tôi có một số điều kiện nếu chúng ta thực sự đi xa hơn trong cả công việc lẫn... chuyện cá nhân."

Cô đặt một tập tài liệu lên bàn, đẩy về phía Hùng: "Đây là bản dự thảo hợp đồng tiền hôn nhân."

Hùng nhướng mày, tỏ vẻ thích thú: "Hợp đồng tiền hôn nhân? Cô thú vị hơn tôi nghĩ đấy. Đọc nghe thử xem nào."

"Một: Công việc là công việc. Chúng ta không mang chuyện cá nhân vào phòng họp. Hai: Nếu có chuyện ly hôn, tôi sẽ không lấy một đồng tài sản nào của Tập đoàn Đế Vương, nhưng những gì do tay tôi làm ra, tôi sẽ giữ trọn. Ba: Không ai được can thiệp vào quyền quyết định chuyên môn của người kia."

Hùng đọc lướt qua bản hợp đồng, rồi bật cười sảng khoái. "Chỉ có vậy thôi sao? Cô không cần biệt thự trăm tỷ, không cần siêu xe, không cần cổ phần công ty? Thu Hà, cô thực sự là một viên ngọc quý."

Anh rút cây bút máy mạ vàng ra, ký roẹt một chữ ký dứt khoát lên bản hợp đồng. "Tôi đồng ý mọi điều kiện. Nhưng tôi có một điều kiện thêm vào: Cô phải trở thành phu nhân của Chủ tịch Tập đoàn Đế Vương ngay trong tháng này!"

Cơn bão truyền thông quét qua sau sự kiện Thu Thủy quỳ gối xin lỗi. Mọi người đều trầm trồ trước sự dứt khoát và phong thái vương giả của Trần Hùng. Trong khi đó, mối quan hệ giữa Hùng và Thu Hà lại có những bước tiến vô hình nhưng sâu sắc.

Buổi tối hôm sau, Hùng hẹn Thu Hà ra một quán cà phê tĩnh lặng ven sông Sài Gòn. Ánh đèn vàng nhạt hắt lên khuôn mặt góc cạnh của Hùng, tạo nên một vẻ đẹp đầy cuốn hút.

"Tại sao anh lại chọn tôi làm giám đốc giám sát cho toàn bộ các dự án của Đế Vương?" Thu Hà khuấy nhẹ ly cà phê, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào anh, chờ đợi một câu trả lời thành thật.

"Bởi vì cô giỏi." Hùng đáp lại không chút do dự. "Nhưng quan trọng hơn, bởi vì cô không sợ tôi. Cô dám đứng ra chỉ trích những sai lầm, dám yêu cầu bóc dỡ những hạng mục không đạt chuẩn, ngay cả khi tôi là Chủ tịch. Tôi cần một người phụ nữ sắt đá như vậy ở bên cạnh mình."

Thu Hà khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng làm bừng sáng cả không gian: "Anh khen hay đấy. Nhưng tôi có một số điều kiện nếu chúng ta thực sự đi xa hơn trong cả công việc lẫn... chuyện cá nhân."

Cô đặt một tập tài liệu lên bàn, đẩy về phía Hùng: "Đây là bản dự thảo hợp đồng tiền hôn nhân."

Hùng nhướng mày, tỏ vẻ thích thú: "Hợp đồng tiền hôn nhân? Cô thú vị hơn tôi nghĩ đấy. Đọc nghe thử xem nào."

"Một: Công việc là công việc. Chúng ta không mang chuyện cá nhân vào phòng họp. Hai: Nếu có chuyện ly hôn, tôi sẽ không lấy một đồng tài sản nào của Tập đoàn Đế Vương, nhưng những gì do tay tôi làm ra, tôi sẽ giữ trọn. Ba: Không ai được can thiệp vào quyền quyết định chuyên môn của người kia."

Hùng đọc lướt qua bản hợp đồng, rồi bật cười sảng khoái. "Chỉ có vậy thôi sao? Cô không cần biệt thự trăm tỷ, không cần siêu xe, không cần cổ phần công ty? Thu Hà, cô thực sự là một viên ngọc quý."

Anh rút cây bút máy mạ vàng ra, ký roẹt một chữ ký dứt khoát lên bản hợp đồng. "Tôi đồng ý mọi điều kiện. Nhưng tôi có một điều kiện thêm vào: Cô phải trở thành phu nhân của Chủ tịch Tập đoàn Đế Vương ngay trong tháng này!"

Cơn bão truyền thông quét qua sau sự kiện Thu Thủy quỳ gối xin lỗi. Mọi người đều trầm trồ trước sự dứt khoát và phong thái vương giả của Trần Hùng. Trong khi đó, mối quan hệ giữa Hùng và Thu Hà lại có những bước tiến vô hình nhưng sâu sắc.

Buổi tối hôm sau, Hùng hẹn Thu Hà ra một quán cà phê tĩnh lặng ven sông Sài Gòn. Ánh đèn vàng nhạt hắt lên khuôn mặt góc cạnh của Hùng, tạo nên một vẻ đẹp đầy cuốn hút.

"Tại sao anh lại chọn tôi làm giám đốc giám sát cho toàn bộ các dự án của Đế Vương?" Thu Hà khuấy nhẹ ly cà phê, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào anh, chờ đợi một câu trả lời thành thật.

"Bởi vì cô giỏi." Hùng đáp lại không chút do dự. "Nhưng quan trọng hơn, bởi vì cô không sợ tôi. Cô dám đứng ra chỉ trích những sai lầm, dám yêu cầu bóc dỡ những hạng mục không đạt chuẩn, ngay cả khi tôi là Chủ tịch. Tôi cần một người phụ nữ sắt đá như vậy ở bên cạnh mình."

Thu Hà khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng làm bừng sáng cả không gian: "Anh khen hay đấy. Nhưng tôi có một số điều kiện nếu chúng ta thực sự đi xa hơn trong cả công việc lẫn... chuyện cá nhân."

Cô đặt một tập tài liệu lên bàn, đẩy về phía Hùng: "Đây là bản dự thảo hợp đồng tiền hôn nhân."

Hùng nhướng mày, tỏ vẻ thích thú: "Hợp đồng tiền hôn nhân? Cô thú vị hơn tôi nghĩ đấy. Đọc nghe thử xem nào."

"Một: Công việc là công việc. Chúng ta không mang chuyện cá nhân vào phòng họp. Hai: Nếu có chuyện ly hôn, tôi sẽ không lấy một đồng tài sản nào của Tập đoàn Đế Vương, nhưng những gì do tay tôi làm ra, tôi sẽ giữ trọn. Ba: Không ai được can thiệp vào quyền quyết định chuyên môn của người kia."

Hùng đọc lướt qua bản hợp đồng, rồi bật cười sảng khoái. "Chỉ có vậy thôi sao? Cô không cần biệt thự trăm tỷ, không cần siêu xe, không cần cổ phần công ty? Thu Hà, cô thực sự là một viên ngọc quý."

Anh rút cây bút máy mạ vàng ra, ký roẹt một chữ ký dứt khoát lên bản hợp đồng. "Tôi đồng ý mọi điều kiện. Nhưng tôi có một điều kiện thêm vào: Cô phải trở thành phu nhân của Chủ tịch Tập đoàn Đế Vương ngay trong tháng này!"

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...