Chương 8: Khởi Công Và Buổi Sáng Đầu Tiên

Lễ khởi công dự án VSIP Bình Dương 3 diễn ra vào đầu tháng Sáu, đúng mùa mưa Bình Dương.

Trời đổ mưa từ lúc bốn giờ sáng.

Đến bảy giờ, mưa tạnh, không khí mát và mùi đất ẩm bay lên từ mặt đất vừa mới san lấp.

Tám trăm hecta đất đỏ bazan trải dài dưới bầu trời trong vắt sau mưa — chỗ này, mười tám tháng nữa sẽ là những tòa nhà nhà máy cao mười lăm mét, đường nội khu rộng mười hai mét, hệ thống thoát nước ngầm theo tiêu chuẩn Singapore.

Hùng đứng trên nền đất, mặc áo lao động xanh — đúng loại áo anh mặc hôm đến nhà bà Bích — và chỉ huy đội khảo sát cắm mốc.

Không có vest, không có giày da.

Đây là công trường, và trên công trường anh mặc đồng phục như mọi người.

Thu Hà đứng cạnh, mặc áo kỹ sư vàng phản quang, laptop trong tay, ghi chú tọa độ các mốc cắm.

Trong vai trò giám sát viên của Ban QLDA, cô sẽ có mặt ở đây ba ngày một lần trong suốt ba mươi sáu tháng thi công.

Một đồng nghiệp của cô đi cạnh, nhìn cảnh hai người đứng chỉ huy hai phía của một đội khảo sát, rồi nghiêng sang hỏi nhỏ: "Hồi đó tôi nghe nói có nghi vấn xung đột lợi ích..."

"Hội đồng thẩm định đã kiểm tra và kết luận không có xung đột," Thu Hà cắt ngắn, giọng phẳng.

"Và nếu anh muốn hỏi thêm, tôi sẽ gửi anh bản kết luận đó."

Người đồng nghiệp im.

Chiều hôm đó, sau khi buổi khởi công kết thúc, Hùng ngồi trong container văn phòng tạm trên công trường — loại container sắt dã chiến mà anh đã quen từ hai mươi năm trước — với ly cà phê đen không đường từ chiếc bình nhiệt.

Điện thoại reo.

Số lạ.

Anh bắt máy.

"Anh Hùng, tôi là Khải, Bình Phát.

Tôi muốn gặp anh."

Giọng Lê Trọng Khải nghe khác so với hôm trong phòng họp — nhỏ hơn, và thứ gì đó trong đó nghe như người đang cố không thừa nhận là mình đang xin.

"Gặp để làm gì?"

Hùng hỏi.

"Để nói chuyện về hồ sơ anh gửi cho Thanh tra Bộ."

"Thanh tra Bộ không phải việc của tôi.

Tôi chỉ phản ánh nguy cơ an toàn.

Còn họ kiểm tra như thế nào, kết luận gì, là việc của họ."

Im lặng dài trên đường dây.

"Anh muốn gì?"

Khải hỏi.

"Tôi không muốn gì từ anh.

Nhưng nếu anh muốn làm ăn lâu dài trong ngành xây dựng, anh nên nhớ một điều: công trình dân dụng có người ở, người đi lại mỗi ngày.

Anh không phải chịu trách nhiệm trước tôi.

Anh phải chịu trách nhiệm trước những người đó."

Anh cúp máy.

Ngoài cửa container, mặt trời chiều Bình Dương đang đổ nắng cam trên mặt đất đỏ.

Tiếng máy xúc vẫn đang hoạt động ở xa — ca chiều vừa bắt đầu.

Hùng nhìn ra cửa sổ.

Ba mươi sáu tháng.

Tám trăm hecta.

Một công trình sẽ tạo ra hàng chục ngàn việc làm khi hoàn thành.

Anh uống ngụm cà phê, rồi mở laptop tiếp tục đọc báo cáo tiến độ tuần đầu tiên.

Có quá nhiều việc cần làm.

Và anh đã quen với điều đó từ lâu rồi.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...