Chương 1: Đêm Bão Tố Tại Thành Tâm
Trong một đêm đầy bão tố tại Bệnh viện Đa khoa Quốc tế Thành Tâm, ánh đèn neon chập chờn như những ngọn đuốc yếu ớt giữa cơn bão cuồng nộ, phản chiếu sự hỗn loạn trong lòng mỗi người nơi đây.
Phạm Quốc Bảo, một tiến sĩ y khoa tài năng, vừa bước chân vào cánh cửa bệnh viện với một tâm thế đầy quyết tâm nhưng cũng không kém phần lo lắng.
Áo blouse trắng của anh phất phới trong gió, nhưng đôi tay lại ướt đẫm mồ hôi, lòng ngực đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài.
Quốc Bảo không chỉ đơn thuần là một bác sĩ thực tập; anh là người mang trong mình một sứ mệnh cao cả - tìm ra sự thật về đường dây mổ chui đang hoành hành trong bệnh viện này.
Những ngày qua, anh đã nghe được nhiều thông tin từ các đồng nghiệp, rằng có những ca mổ bất thường, những bệnh nhân mất tích một cách bí ẩn.
Quốc Bảo đã từng là một bác sĩ đầy nhiệt huyết, nhưng giờ đây, khi đứng giữa bão tố này, anh cảm thấy lòng mình trĩu nặng.
Trên đường tới khoa phẫu thuật, anh chợt nghe thấy tiếng cười khúc khích từ một nhóm bác sĩ, họ đứng tụ tập bên một chiếc máy tính cũ kỹ.
Quốc Bảo rón rén lại gần, ánh mắt chăm chú nhìn vào màn hình.
Trên đó là hình ảnh của một ca phẫu thuật, nhưng không giống như những gì anh đã từng học.
Những dụng cụ y tế bị vứt bừa bãi, máu me khắp nơi, và điều đáng sợ hơn cả là một bệnh nhân nằm bất động, không ai trong phòng phẫu thuật dám động viên hay cứu chữa.
Quốc Bảo cảm thấy như có một bàn tay lạnh lẽo bóp chặt lấy trái tim mình.
Đột nhiên, một giọng nói vang lên, kéo anh trở lại thực tại.
“Đây là những ca mổ chui, không được ghi vào hồ sơ đâu, chỉ có những người trong cuộc mới biết.”
Là Nguyễn Hữu Hoài, giám đốc bệnh viện, người mà Quốc Bảo đã nghe nhiều về sự quyền lực và những mánh khóe của ông.
Ánh mắt Hoài lạnh lùng như băng, khiến Quốc Bảo rùng mình.
“Cậu không nên tò mò quá nhiều, nếu không muốn gặp rắc rối.”
Những lời cảnh báo ấy như một mũi tên xuyên thấu vào lòng Quốc Bảo, khiến anh cảm thấy một nỗi lo sợ mơ hồ.
Nhưng đồng thời, một ngọn lửa quyết tâm bùng lên trong anh.
Quốc Bảo hít một hơi thật sâu, quyết định không để nỗi sợ hãi chế ngự mình.
Trong những ngày tiếp theo, anh bắt đầu ghi chép lại mọi thông tin, từng cuộc trò chuyện, từng dấu hiệu bất thường mà anh có thể tìm thấy.
Thật không dễ dàng, khi mà sự giám sát của Hoài luôn hiện hữu như một bóng ma.
Quốc Bảo thường xuyên cảm thấy ánh mắt của ông dõi theo mình, như thể ông đã biết rõ những gì anh đang làm.
Thế nhưng, lòng kiên trì trong anh không cho phép sự sợ hãi dập tắt quyết tâm.
Hai ngày sau, trong một ca trực khuya, Quốc Bảo đã phát hiện ra một điều kỳ lạ.
Trong một phòng bệnh, có hai bác sĩ đang trò chuyện thì bất ngờ dừng lại khi thấy anh.
“Cậu không nên ở đây, đây không phải là nơi cho cậu.” Một trong số họ nói với vẻ bực bội.
“Tôi chỉ muốn kiểm tra tình hình bệnh nhân.” Quốc Bảo trả lời, nhưng trong lòng anh biết, đây không chỉ đơn thuần là một ca bệnh.
Họ không chỉ ngăn cản anh vì lý do y tế, mà còn vì một bí mật mà Quốc Bảo chưa thể lật tẩy.
Quốc Bảo quyết định chờ đợi cho đến khi mọi người rời khỏi phòng.
Khi ánh đèn trong phòng bệnh mờ dần, anh lén lút bước vào, ánh mắt sắc bén như dao găm.
Trên chiếc bàn bên cạnh giường bệnh nhân, có một tập hồ sơ dày cộp, và trong đó là những thông tin về ca phẫu thuật mà anh đã thấy trước đó.
Tim anh đập mạnh, cảm giác hồi hộp không thể diễn tả nổi.
Quốc Bảo biết rằng đây chính là chìa khóa mở ra cánh cửa của sự thật mà anh đang tìm kiếm.
Tuy nhiên, khi anh vừa với tay ra, cửa phòng đột ngột bật mở.
Nguyễn Hữu Hoài xuất hiện, khuôn mặt ông mang vẻ nghiêm nghị, khiến Quốc Bảo gần như đứng hình.
“Cậu làm gì ở đây?” Giọng ông vang lên lạnh lẽo như gió mùa đông.
Quốc Bảo cảm thấy như bị dồn vào chân tường, nhưng anh biết không thể để nỗi sợ hãi đánh bại mình.
“Tôi chỉ kiểm tra tình hình sức khỏe của bệnh nhân.” Anh cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói lại có chút run rẩy.
“Đừng có lừa tôi, cậu không có quyền xía vào chuyện của tôi.” Hoài gằn giọng, ánh mắt như lửa đốt.
Quốc Bảo cảm thấy chiếc áo blouse trên người như trở nên nặng nề hơn, nhưng anh không lùi bước.
“Tôi chỉ muốn biết sự thật.”
Hoài cười khẩy, tiếng cười ấy như một nhát dao sắc nhọn đâm vào lòng anh.
“Sự thật?
Cậu có biết sự thật đôi khi không phải điều mà cậu muốn tìm kiếm không?”
Quốc Bảo cảm thấy như thời gian ngừng lại, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán.
“Tôi sẽ không bỏ cuộc, tôi sẽ tìm ra sự thật.” Quốc Bảo nói, giọng cương quyết, mặc cho sự sợ hãi đang dồn nén trong lòng.
Giám đốc Hoài chỉ thản nhiên nhìn anh, và rồi quay lưng bước đi, để lại Quốc Bảo đứng lại giữa bóng tối.
Đêm ấy, Quốc Bảo biết rằng cuộc chiến của anh chỉ mới bắt đầu, và những thử thách phía trước sẽ còn cam go hơn nhiều.
Anh không thể để thời gian trôi qua vô nghĩa, bởi trong 48 giờ tới, Hội đồng Y tế Quốc gia sẽ công bố quyết định thu hồi giấy phép hoạt động của bệnh viện này.
Quốc Bảo ngẩng cao đầu, ánh mắt rực lửa quyết tâm, anh sẽ không từ bỏ.