Chương 7: Khi Bóng Tối Tấn Công
Bệnh viện Đa khoa Quốc tế Thành Tâm vào lúc này như một chiếc nồi áp suất, sôi sùng sục với những bí mật đen tối đang chờ được phơi bày.
Phạm Quốc Bảo đứng lặng lẽ trong góc một căn phòng tối tăm, ánh đèn vàng nhấp nháy từ chiếc bóng đèn cũ kỹ khiến không khí càng thêm nặng nề.
Trong tay anh là một chiếc USB nhỏ, bên trong chứa những tài liệu quan trọng mà anh vừa đánh cắp được từ văn phòng giám đốc.
Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, lòng bàn tay anh ướt đẫm khi nhớ lại cảnh mình lén lút vào phòng làm việc của Nguyễn Hữu Hoài.
Hình ảnh giám đốc khắc nghiệt với ánh mắt lạnh lùng như dao cứ lởn vởn trong đầu Quốc Bảo.
Nhưng trách nhiệm với những bệnh nhân và y đức nghề nghiệp đã khiến anh không thể dừng lại.
Quốc Bảo thở hắt ra, cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhưng nhịp tim anh vẫn đập loạn xạ.
“Đây chính là cơ hội của mình,” anh tự nhủ, “cần phải thu thập đủ chứng cứ trước khi thời gian cạn kiệt.”
Không còn thời gian để chần chừ, anh bước ra khỏi căn phòng, lòng đầy quyết tâm.
Trên hành lang, tiếng bước chân vang vọng, tiếng nói chuyện của các bác sĩ và y tá hòa quyện trong không khí căng thẳng của bệnh viện.
Quốc Bảo lén lút tiến về phía văn phòng của phòng kế toán, nơi lưu giữ những bản sao kê tài khoản ngân hàng.
Hơi thở của anh trở nên nặng nề, nhưng quyết tâm trong lòng khiến anh không thể chùn bước.
“Cần phải có bằng chứng cụ thể,” anh nghĩ, “chỉ có như vậy mới có thể đánh bại giám đốc Hoài.”
Đẩy cửa bước vào phòng kế toán, Quốc Bảo nhận ra nơi đây vắng vẻ, tất cả các nhân viên đều đã về hết.
Nhìn quanh, anh nhanh chóng tiến đến chiếc máy tính đặt ở góc phòng.
Ngón tay anh run rẩy khi nhập mật khẩu, lòng đầy hồi hộp.
“Cố lên, Bảo, chỉ cần vài phút thôi,” anh tự nhủ, khi thấy màn hình máy tính hiện lên.
Chỉ cần vài cú click chuột, các tài liệu quan trọng sẽ nằm trong tay anh.
Thời gian như ngừng lại khi anh tìm kiếm bản sao kê tài khoản ngân hàng Techcombank mà mình cần.
Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, anh cảm thấy như có hàng trăm cặp mắt đang theo dõi mình.
Cuối cùng, bản sao kê hiện lên, với con số 20 tỷ VNĐ chói lòa trên màn hình.
“Chính là đây!” Quốc Bảo thì thầm, cảm giác như mùi chiến thắng đang đến gần.
Nhưng ngay lúc anh chuẩn bị sao chép tài liệu, một tiếng động bất ngờ vang lên.
Cửa phòng kế toán bật mở, Nguyễn Hữu Hoài đứng đó, ánh mắt sắc lạnh như dao.
“Cậu đang làm gì ở đây, Quốc Bảo?” giọng nói của giám đốc vang lên, đầy uy quyền và đe dọa.
Quốc Bảo như bị đông cứng, tim anh đập thình thịch, cảm giác như mọi thứ xung quanh bỗng chốc im lặng.
“Tôi...
tôi chỉ...” anh ấp úng, nhưng không thể tìm ra lời biện minh.
Hoài bước vào, từng bước chân nặng nề, như một con thú săn mồi đang rình rập con mồi.
“Cậu nghĩ rằng mình có thể chống lại tôi sao?” ông ta hỏi, giọng điệu khinh bỉ.
“Cậu không biết rằng một cuộc chơi như thế này, cậu sẽ không bao giờ thắng?”
Quốc Bảo nuốt khan, cảm giác như cổ họng mình bị kẹt lại.
“Tôi không sợ ông,” Quốc Bảo cố gắng lấy lại bình tĩnh, ánh mắt anh sáng lên với quyết tâm.
“Tôi đang làm điều đúng đắn.”
Nguyễn Hữu Hoài cười khẩy, nụ cười lạnh lùng đến mức khiến người khác phải rùng mình.
“Đúng đắn?
Cậu có biết rằng có những thứ mà cậu không thể chạm vào không?” ông ta nói, từng từ như một vết dao cắt sâu vào lòng Quốc Bảo.
“Cậu không thể thắng nổi tôi, Bảo ạ.”
Quốc Bảo nhìn thẳng vào mắt Hoài, không để sự sợ hãi làm mình chùn bước.
“Tôi sẽ không từ bỏ,” anh khẳng định, giọng nói vang lên với một sức mạnh không ngờ.
“Tôi sẽ chứng minh sự tham nhũng này cho mọi người.”
“Cậu có biết mình đang đứng ở đâu không?” Hoài gằn giọng, ánh mắt ông ta như lửa đốt.
“Cậu sẽ không có cơ hội nào nữa.”
Quốc Bảo cảm thấy mồ hôi rịn ra, nhưng anh vẫn không lùi bước.
“Tôi sẽ không để ông làm tổn thương những bệnh nhân,” anh nói, từng từ như một lời thề.
“Hãy cẩn thận, Quốc Bảo,” Hoài cảnh báo, giọng nói đầy đe dọa.
“Tôi sẽ không để cậu đi dễ dàng.”
Quốc Bảo cảm nhận được áp lực đang đè nặng lên vai mình.
Nhưng lòng anh vẫn kiên định, không thể chùn bước trước sự tham nhũng và những kẻ thao túng như Hoài.
“Tôi sẽ làm tất cả để bảo vệ y đức,” Quốc Bảo thầm nghĩ, khi Hoài quay lưng bước ra khỏi phòng.
Chỉ còn lại một mình trong căn phòng tăm tối, Quốc Bảo biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.
Thời gian đang gấp rút trôi qua, và anh cần phải hành động nhanh chóng.
“Chỉ cần đủ chứng cứ, tôi sẽ lật đổ được ông ta,” anh nghĩ, lòng tràn đầy quyết tâm.
Bầu không khí nặng nề vẫn bao trùm căn phòng, nhưng trong tâm trí Quốc Bảo, ánh sáng của hy vọng vẫn le lói.