Chương 8: Cuộc Chiến Giành Lại Sự Sống
Ngày hôm sau, ánh nắng rực rỡ le lói qua những tấm kính của Bệnh viện Đa khoa Quốc tế Thành Tâm, nhưng không khí bên trong lại nặng nề như bầu trời trước cơn bão.
Phạm Quốc Bảo đứng trước gương, ánh mắt sắc như dao, làn da nhợt nhạt do thiếu ngủ, nhưng trong lòng anh lại tràn đầy quyết tâm.
Hôm nay, anh sẽ mang tất cả bằng chứng để lật tẩy sự thật về đường dây mổ chui mà giám đốc Nguyễn Hữu Hoài đã dày công che giấu.
Nguyễn Thị Ngọc Hà, vị nữ chính sắc sảo, cũng đứng bên cạnh, tay chân run rẩy nhưng ánh mắt vẫn kiên định.
“Quốc Bảo, em tin anh có thể làm được,” cô nói, giọng nói ấm áp nhưng cũng đầy quyết đoán.
Quốc Bảo gật đầu, anh thầm biết rằng cuộc chiến này không chỉ là của riêng anh mà còn là của tất cả những bệnh nhân đã bị lừa dối.
Họ cùng nhau bước ra khỏi căn phòng, tiến về phía Hội đồng Y tế Quốc gia đang chờ đợi.
Trong hành lang, không khí im lặng, chỉ có tiếng bước chân của họ vang vọng.
Khi đến cửa phòng họp, Quốc Bảo và Ngọc Hà dừng lại, hơi thở trở nên gấp gáp.
“Chúng ta không thể lùi bước,” Quốc Bảo thì thầm, tay siết chặt tập hồ sơ đầy dữ liệu trong tay.
Ngọc Hà hít một hơi thật sâu, mở cửa bước vào đầu tiên.
Một không gian rộng lớn, những thành viên của Hội đồng đều ngồi nghiêm túc, ánh mắt họ dồn về phía Quốc Bảo và Ngọc Hà.
Nguyễn Hữu Hoài ngồi ở vị trí trung tâm, nụ cười tự mãn trên môi, nhưng Quốc Bảo biết đó chỉ là lớp vỏ bọc cho sự lo lắng bên trong.
“Chúng tôi có những bằng chứng rõ ràng về việc làm sai trái của bệnh viện,” Quốc Bảo tuyên bố, giọng nói vang vọng, không một chút run rẩy.
Ngọc Hà đứng bên cạnh, ánh mắt sáng rực, cô đưa ra bản sao kê tài khoản ngân hàng Techcombank với con số 20 tỷ VNĐ.
“Đây là số tiền được chuyển vào tài khoản của giám đốc Nguyễn Hữu Hoài từ các ca mổ chui!” cô khẳng định, tay chỉ vào con số trên hồ sơ.
Những thành viên trong Hội đồng bắt đầu xôn xao, ánh mắt họ chuyển từ Quốc Bảo sang Ngọc Hà rồi lại quay về phía Nguyễn Hữu Hoài.
“Đây không phải là bằng chứng duy nhất,” Quốc Bảo tiếp tục, mở máy tính xách tay và phát video giám sát có file ghi âm cuộc hội thoại phút 25.
Âm thanh rõ mồn một: “Chúng ta sẽ chia số tiền này, đừng để ai phát hiện.”
Những lời nói châm biếm đó như một nhát dao đâm thẳng vào lòng tự trọng của từng thành viên trong Hội đồng.
“Nguyễn Hữu Hoài, ông sẽ giải thích như thế nào về đoạn ghi âm này?” Quốc Bảo không ngần ngại chất vấn.
Giám đốc bệnh viện tỏ ra bình tĩnh, nhưng Quốc Bảo thấy mồ hôi lạnh chảy dài trên trán ông ta.
“Đó chỉ là một sự hiểu lầm,” ông ta lập bập.
“Một sự hiểu lầm?” Ngọc Hà cắt ngang, “Ông có biết rằng đây là sinh mạng của nhiều bệnh nhân không?”
Hội đồng lặng đi, không khí trở nên căng thẳng.
Quốc Bảo không định dừng lại, anh lôi ra hợp đồng chuyển nhượng thiết bị y tế có chữ ký số CA.
“Và đây là chứng cứ cuối cùng, hợp đồng này cho thấy ông đã tham nhũng trong việc cung cấp thiết bị y tế,” anh nói, từng chữ một như những viên đạn bắn vào trái tim của giám đốc.
Nguyễn Hữu Hoài bắt đầu hoang mang, gương mặt tái mét, đành phải ngồi im không thể phản biện.
“Tôi yêu cầu Hội đồng hãy hành động ngay bây giờ, đừng để thêm một ai khác phải chịu đựng như những bệnh nhân đã qua tay ông!” Quốc Bảo nhấn mạnh.
“Chúng tôi cần thời gian để xem xét,” một thành viên trong Hội đồng lên tiếng, nhưng Quốc Bảo không cho phép điều đó xảy ra.
“Thời gian là thứ không còn cho chúng ta!
Trong 48 giờ tới, bệnh viện sẽ bị thu hồi giấy phép!” anh khẳng định, giọng nói trở nên quyết liệt.
Ngọc Hà đứng bên cạnh, ánh mắt sáng rực, cô cũng khẳng định: “Chúng ta cần hành động ngay lập tức, không thể chần chừ thêm!”
Hội đồng vẫn có vẻ bối rối, nhưng Quốc Bảo không thể để thời gian trôi qua vô ích.
“Hãy nghĩ về những bệnh nhân, những người đã mất mạng vì sự tham nhũng này,” anh kêu gọi.
Cuối cùng, ánh mắt các thành viên trong Hội đồng đã chuyển từ hoang mang sang quyết tâm.
“Chúng tôi sẽ họp ngay lập tức để đưa ra quyết định,” một thành viên tuyên bố, và Quốc Bảo cảm thấy như trái tim mình lại đập trở lại.
Khi họ rời phòng họp, Quốc Bảo và Ngọc Hà nhìn nhau, ánh mắt họ đầy hy vọng.
“Chúng ta đã làm được,” Quốc Bảo nói, nhưng anh biết rằng cuộc chiến này vẫn chưa kết thúc.
Họ ra khỏi bệnh viện, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu sáng con đường phía trước, nhưng trong lòng họ vẫn nặng trĩu.
“Quốc Bảo, nếu tất cả thành công, em sẽ ở bên anh, cùng nhau xây dựng lại một bệnh viện thực sự vì bệnh nhân,” Ngọc Hà nói, nụ cười nở trên môi.
Quốc Bảo gật đầu, nhưng trong lòng anh vẫn còn nhiều băn khoăn.
Cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu, và anh sẽ không bao giờ từ bỏ cho đến khi sự thật được phơi bày.