Chương 3: Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh

Ánh đèn neon rực rỡ của quận Hoàn Kiếm sáng lấp lánh như những vì sao giữa đêm Hà Nội mờ ảo.

Phạm Quốc Bảo đứng trước cửa một quán cà phê nhỏ, nơi anh đã hẹn gặp Nguyễn Thị Ngọc Hà.

Tim anh đập nhanh, không phải vì khẩn trương mà vì nỗi lo lắng lại xâm chiếm tâm trí.

Đây không chỉ là một cuộc gặp gỡ đơn giản; đây chính là cơ hội để anh kết nối với một người có thể giúp anh trong cuộc chiến chống lại tham nhũng y tế.

Ngọc Hà, một luật sư trẻ tài năng, nổi tiếng với sự sắc sảo và quyết đoán, đã thu hút được sự chú ý của anh từ rất lâu.

Anh đẩy cửa bước vào quán, không khí bên trong ấm áp và dễ chịu, nhưng nỗi lo lắng trong lòng anh vẫn không thể nguôi.

Ngọc Hà đã ở đó, ngồi tại một góc, ánh đèn vàng chiếu rọi vào khuôn mặt thanh tú của cô.

Cô mặc một bộ vest đơn giản nhưng tinh tế, tóc buộc gọn gàng, tạo nên vẻ chuyên nghiệp và tự tin.

Khi ánh mắt của họ chạm nhau, Quốc Bảo cảm nhận được một luồng điện chạy qua.

Cô mỉm cười, ánh mắt sáng rực, nhưng bên trong lại ẩn chứa sự nghiêm túc.

“Chào anh, bác sĩ Quốc Bảo,” cô lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy quyết đoán.

“Chào cô Ngọc Hà,” anh đáp, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

Họ ngồi xuống, đối diện nhau, và một bầu không khí căng thẳng bao trùm.

“Tôi đã nghe về vụ việc tại Bệnh viện Đa khoa Quốc tế Thành Tâm,” Ngọc Hà nói, ánh mắt không rời khỏi anh.

“Cô có thể cho tôi biết thêm chi tiết không?”

Quốc Bảo hít sâu một hơi, rồi bắt đầu trình bày mọi thứ từ việc phát hiện ra đường dây mổ chui cho đến sự đối đầu với giám đốc Nguyễn Hữu Hoài.

“Tôi cần chứng cứ để lật đổ tham nhũng trong bệnh viện này,” anh nói, giọng đầy quyết tâm.

Ngọc Hà gật đầu, vẻ mặt cô nghiêm túc hơn.

“Chúng ta cần một kế hoạch cụ thể,” cô nói, “và tôi sẽ giúp anh.”

Quốc Bảo cảm thấy lòng mình ấm lại.

“Nhưng trước tiên, tôi cần cô hiểu rằng đây không phải là một cuộc chiến dễ dàng,” anh nói, ánh mắt dừng lại ở những chiếc bàn xung quanh.

“Tôi biết,” Ngọc Hà đáp, “nhưng tôi đã từng đối mặt với những trường hợp khó khăn hơn.”

“Tôi đã chuẩn bị sẵn một số bằng chứng,” Quốc Bảo nói, “nhưng chúng vẫn chưa đủ mạnh.”

“Cụ thể là gì?” cô hỏi, ánh mắt chăm chú.

“Tôi có bản sao kê tài khoản ngân hàng với số tiền 20 tỷ VNĐ,” anh nói, “cùng với file ghi âm cuộc hội thoại từ video giám sát.”

“Đó là khởi đầu,” Ngọc Hà mỉm cười, “nhưng chúng ta cần thêm bằng chứng pháp lý.”

“Tôi cũng đã tìm được hợp đồng chuyển nhượng thiết bị y tế có chữ ký số CA,” anh nói, cảm thấy tự tin hơn.

Ngọc Hà gật đầu, ánh mắt cô sáng lên.

“Rất tốt,” cô nói, “nhưng chúng ta cần phải thu thập thêm nhiều chứng cứ khác, có thể là những nhân chứng trong bệnh viện.”

“Tôi đã nghĩ đến điều đó,” Quốc Bảo đáp, “nhưng tôi không thể tự mình làm một mình.”

“Tôi sẽ giúp anh,” Ngọc Hà khẳng định, “nhưng để có được sự hỗ trợ từ phía tôi, tôi cần một thỏa thuận.”

Quốc Bảo nhìn cô, sự nghiêm túc trong ánh mắt khiến anh cảm thấy hồi hộp.

“Thỏa thuận gì?” anh hỏi, lòng đầy hồi hộp.

“Tôi cần 15% cổ phần trong dự án và quyền phân phối độc quyền thiết bị y tế tại miền Bắc,” cô nói rõ ràng, không chút do dự.

Quốc Bảo nhìn chằm chằm vào cô, không thể tin được vào những gì vừa nghe.

“Cô cần 15% cổ phần?” anh lặp lại, cảm giác như một cú sốc.

“Đúng vậy,” Ngọc Hà đáp, “điều này không chỉ giúp tôi có động lực làm việc mà còn đảm bảo quyền lợi cho cả hai bên.”

“Tôi hiểu,” Quốc Bảo nói, cố gắng kiểm soát cảm xúc của mình.

“Nếu chúng ta thành công, tất cả sẽ có lợi.”

Ngọc Hà gật đầu, vẻ mặt cô kiên định.

“Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một kế hoạch chi tiết để thu thập chứng cứ,” cô nói, “trước khi thời gian cạn kiệt.”

Quốc Bảo cảm thấy một niềm hy vọng mới trỗi dậy trong lòng.

“Cảm ơn cô, Ngọc Hà,” anh nói, ánh mắt sáng lên.

“Chúng ta sẽ làm được,” cô đáp, mỉm cười tự tin.

Bầu không khí trong quán cà phê dần trở nên nhẹ nhàng hơn, sự căng thẳng ban đầu đã được xua tan.

Nhưng Quốc Bảo biết rằng, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

Họ đã có nhau, và đó chính là điều quan trọng nhất.

Thời gian cạn kiệt, nhưng với kế hoạch và sự quyết tâm, họ sẽ có cơ hội để lật ngược tình thế.

Quốc Bảo và Ngọc Hà cùng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc xe qua lại, cuộc sống vẫn tiếp diễn.

“Chúng ta sẽ không bỏ cuộc,” Quốc Bảo khẳng định, nắm chặt tay lại.

“Không bao giờ,” Ngọc Hà đáp, ánh mắt kiên định.

Cuộc chiến chống tham nhũng y tế đã chính thức bắt đầu, và họ sẽ là những người viết nên câu chuyện của chính mình.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...