Chương 5: Hành Trình Đối Mặt Với Tử Thần
Ánh đèn neon mờ ảo của Bệnh viện Đa khoa Quốc tế Thành Tâm chiếu xuống sàn nhà ẩm ướt, tạo ra những bóng đổ kỳ quái.
Phạm Quốc Bảo, với dáng vẻ nghiêm nghị và ánh mắt đầy quyết tâm, ngồi co ro trong một góc khuất của phòng trực.
Tim anh đập mạnh khi nhớ lại buổi họp chiều qua, nơi mà giám đốc Nguyễn Hữu Hoài đã chỉ trích anh một cách tàn nhẫn trước mặt đồng nghiệp.
“Mày nghĩ mình là ai mà dám điều tra chuyện của tao?”
Giọng nói của Hoài vang lên như một lời nguyền rủa, khiến anh cảm thấy như bị chôn vùi trong sự nhục nhã.
Nhưng giờ đây, Quốc Bảo không còn là cậu sinh viên thực tập ngây thơ.
Với quyết tâm lật tẩy những hoạt động phi pháp của bệnh viện, anh đã quyết định bắt tay vào việc thu thập chứng cứ.
Đầu tiên, anh cần tìm hiểu về bản sao kê tài khoản ngân hàng Techcombank mà anh đã nghe lén được từ một cuộc điện thoại giữa Hoài và một đối tác.
Rón rén bước ra khỏi phòng trực, Quốc Bảo cảm nhận được không khí lạnh lẽo bao trùm bệnh viện vào đêm khuya.
Ánh đèn chớp lên từ những phòng bệnh, tạo ra cảm giác bí hiểm và âm thầm.
Hít một hơi thật sâu, anh quyết định hướng đến phòng tài chính, nơi lưu trữ tất cả các tài liệu quan trọng.
Khi đến gần, anh thấy cánh cửa phòng tài chính khép hờ.
Quốc Bảo tiến lại gần, nhẹ nhàng đẩy cửa ra.
Trong không gian tĩnh lặng, tiếng thở của anh vang lên như tiếng chuông báo hiệu nguy hiểm.
Phòng tài chính tối om, chỉ có ánh sáng từ màn hình máy tính phát ra, chiếu lên một gương mặt nghiêm túc của nhân viên kế toán.
“Chị ơi, em cần xem một số tài liệu khẩn cấp,” Quốc Bảo thì thầm.
Nhân viên kế toán, chị Hạnh, ngẩng lên với ánh mắt đầy nghi ngờ.
“Mày không có quyền vào đây.”
Câu nói của chị như một nhát dao đâm thẳng vào lòng anh.
“Em biết, nhưng đây là chuyện khẩn cấp liên quan đến bệnh viện.”
Chị Hạnh nhìn quanh, rồi hạ giọng.
“Được rồi, nhưng phải nhanh lên.”
Quốc Bảo bước vào, ánh mắt bỗng chốc sáng lên khi nhìn thấy tủ tài liệu.
Chị Hạnh mở khóa tủ, nhanh chóng lôi ra một số tập hồ sơ.
“Mày tìm gì ở đây?”
“Tài liệu liên quan đến các hợp đồng chuyển nhượng thiết bị y tế.”
Quốc Bảo biết rằng những tài liệu này sẽ là bằng chứng quan trọng để chứng minh các hoạt động phi pháp của giám đốc Hoài.
Chị Hạnh lật từng trang tài liệu, và Quốc Bảo không thể nào kiềm chế nổi sự hồi hộp.
Nhưng đột nhiên, tiếng bước chân từ ngoài hành lang vọng lại, khiến cả hai giật mình.
“Nhanh lên, cất đi!”
Quốc Bảo gần như đã thở phào khi thấy chị Hạnh vội vàng nhét tài liệu vào tủ.
“Em phải đi ngay bây giờ.”
Họ rời khỏi phòng tài chính trong sự căng thẳng tột độ.
Quốc Bảo cảm nhận được nhịp tim của mình đập loạn xạ, như thể sắp vỡ ra.
Khi vừa bước ra khỏi cửa, bỗng dưng có một bàn tay mạnh mẽ giữ chặt lấy vai anh.
Quốc Bảo quay lại, nhìn thấy một gương mặt quen thuộc - Lê Minh, một đồng nghiệp cũ của anh.
“Mày làm gì ở đây?”
Ánh mắt Minh đầy nghi ngờ và cảnh giác.
“Tôi chỉ...
chỉ kiểm tra một số tài liệu,” Quốc Bảo lắp bắp.
“Tôi thấy mày không nên ở đây lúc này.”
Minh kéo anh về phía hành lang, nơi bóng tối bao trùm.
“Nghe này, đừng dính vào chuyện này.”
“Tôi không thể ngồi im khi biết rằng bệnh viện đang bị thao túng bởi những kẻ tham nhũng.”
Quốc Bảo nói với quyết tâm, ánh mắt anh đã trở nên cứng rắn hơn.
“Mày không hiểu đâu, họ sẽ không tha thứ cho mày đâu.”
Minh nhìn anh với vẻ lo lắng.
“Tôi không sợ.”
Quốc Bảo trả lời, trong khi lòng anh như lửa đốt.
“Tốt nhất là mày nên rời khỏi đây.”
Minh nhấn mạnh, nhưng Quốc Bảo đã quyết tâm không lùi bước.
“Cảm ơn, nhưng tôi sẽ không từ bỏ.”
Quốc Bảo gạt tay Minh ra và tiếp tục bước đi.
Anh biết rằng thời gian không còn nhiều, và mỗi phút đều quan trọng.
Quốc Bảo cần phải thu thập đủ chứng cứ trước khi Hội đồng Y tế Quốc gia công bố quyết định thu hồi giấy phép hoạt động của bệnh viện trong 48 giờ tới.
Điện thoại anh chợt rung lên, một thông báo từ Ngọc Hà.
“Quốc Bảo, tôi đã tìm ra thông tin quan trọng về hợp đồng chuyển nhượng.”
Trái tim anh như ngừng đập, nhưng không thể chần chừ.
“Gặp nhau ở quán cà phê gần bệnh viện.”
Quốc Bảo vội vã hướng về phía quán cà phê, nơi mà những bí mật đang chờ đợi được phơi bày.
Nhưng anh không biết, những kẻ tham nhũng đang âm thầm theo dõi từng bước đi của anh.
Họ đã biết về âm mưu của Quốc Bảo và không thể để cho anh thoát khỏi tay.
Quốc Bảo chạy như bay trên những con phố vắng của Hà Nội, cảm nhận được sự hồi hộp trong từng nhịp thở.
Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, anh cảm thấy như mình đang đứng giữa dòng xoáy của sự sống và cái chết.
Cuộc chiến chống lại tham nhũng đang diễn ra, và anh là người duy nhất có thể lật ngược tình thế.
Liệu Quốc Bảo có thể tìm ra bằng chứng và cứu bệnh viện trước khi quá muộn?