Chương 6: Cuộc Đua Về Thời Gian

Ánh sáng của bệnh viện Đa khoa Quốc tế Thành Tâm lấp lánh trong đêm tối, nhưng không khí ở đây lại ngột ngạt như những cơn bão tố đang vần vũ bên ngoài.

Phạm Quốc Bảo đứng giữa hành lang, lòng tràn đầy lo âu.

Anh có đúng 48 tiếng để lật tẩy đường dây tham nhũng y tế mà mình đã âm thầm điều tra suốt thời gian qua.

Ánh mắt của Quốc Bảo lướt qua từng chiếc đồng hồ treo tường, từng giây phút trôi qua như một nhát dao cắt vào tâm trí anh.

Nguyễn Thị Ngọc Hà, nữ chính đầy lý tính và thông minh, đang ở trong văn phòng với những tài liệu, hợp đồng mà họ đã thu thập được.

“Quốc Bảo, chúng ta không còn thời gian!” Hà kêu lên, giọng nói khẩn trương, như thể từng giây phút đều có thể quyết định đến số phận của bệnh viện.

Quốc Bảo gật đầu, ánh mắt kiên quyết, “Chúng ta cần phải xác minh bản sao kê tài khoản ngân hàng Techcombank mà tôi đã lấy được.

Số tiền 20 tỷ VNĐ không thể là ngẫu nhiên.”

“Chúng ta cần phải biết chính xác ai là người đứng sau những giao dịch này,” Hà tiếp lời, đôi mày nhíu lại thể hiện sự căng thẳng.

Quốc Bảo bước về phía bàn làm việc, nơi đặt một chiếc laptop cũ kỹ nhưng vẫn còn hoạt động tốt.

Anh mở máy lên, hy vọng tìm thấy những thông tin quan trọng từ các giao dịch ngân hàng.

“Chúng ta cần thêm chứng cứ,” Quốc Bảo nói, tay gõ bàn phím, “Cần phải kiểm tra các file ghi âm từ video giám sát.”

“Hãy tập trung vào phút 25, chính trong đó có cuộc hội thoại quan trọng,” Hà nhắc nhở, ánh mắt sắc bén như dao.

Quốc Bảo lướt qua từng giây trong đoạn video, tim đập mạnh khi thấy hình ảnh của giám đốc Nguyễn Hữu Hoài xuất hiện cùng một người đàn ông lạ mặt, cả hai đều có vẻ căng thẳng.

“Đó chính là bằng chứng mà chúng ta cần,” Quốc Bảo thì thầm, cảm giác hồi hộp dâng trào.

“Tôi sẽ cắt đoạn này lại, và lưu nó vào một file riêng,” Hà nói, nhanh chóng thao tác trên máy tính.

Họ làm việc như những chiến binh giữa chiến trường, không một phút ngơi nghỉ.

Thời gian như đang chơi đùa với họ.

“Quốc Bảo, có một vấn đề,” Hà bỗng nhiên dừng lại, ánh mắt hướng về phía cửa ra vào.

“Cái gì?” Quốc Bảo hỏi, cảm giác lo lắng dâng lên trong lòng.

“Tôi nghe thấy tiếng bước chân.

Có thể là người của Nguyễn Hữu Hoài,” Hà nói khẽ, giọng run rẩy.

Quốc Bảo vội vàng đứng dậy, ánh mắt lướt qua cửa sổ.

Đêm tối bên ngoài như bao trùm mọi thứ trong sự bí ẩn.

“Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng,” Quốc Bảo nói, bàn tay siết chặt lại, cảm giác mồ hôi lạnh chảy dài trên trán.

Hà nhanh chóng thu dọn tài liệu, cả hai hướng ra cửa, từng bước đi nhẹ nhàng như sợ rằng tiếng động sẽ đánh thức con quái vật đang rình rập.

Cả hai chạy thẳng xuống cầu thang, từng bậc thang kêu răng rắc dưới chân họ, như tiếng chuông báo hiệu cho sự nguy hiểm đang đến gần.

Khi đến tầng trệt, Quốc Bảo cảm thấy như nhịp tim của mình đang đập loạn xạ, không ngừng thúc giục anh phải rời khỏi nơi này.

Hà dừng lại, ánh mắt đầy quyết tâm.

“Chúng ta cần phải đến phòng khám bệnh, nơi có những thiết bị y tế mà họ đã chuyển nhượng.”

“Có thể tìm thấy hợp đồng đó ở đó,” Quốc Bảo nhanh chóng đồng ý, anh biết rằng thời gian không chờ đợi ai.

Họ đi qua hành lang tối tăm, nơi những bóng đèn chập chờn như đang phản chiếu nỗi sợ hãi của họ.

“Có thể chúng ta sẽ bị phát hiện,” Hà thì thầm, đôi tay cô nắm chặt lại, cảm giác hồi hộp tăng cao.

“Dù gì đi nữa, chúng ta cũng không thể quay lại,” Quốc Bảo nói, ánh mắt kiên định.

Họ đến được phòng khám, nơi đang tạm thời không có ai.

Hà mở cửa, ánh sáng mờ mờ từ chiếc đèn bàn phát ra, tạo nên một bầu không khí căng thẳng.

“Tìm kiếm mọi thứ có thể,” Quốc Bảo ra lệnh, ánh mắt quét qua từng góc nhỏ trong phòng.

Hà bắt đầu lục tìm trong các ngăn tủ, từng giấy tờ được lật qua lật lại, như thể thời gian đang trôi qua từng giây.

“Tôi tìm thấy một bản hợp đồng,” Hà kêu lên, giọng nói đầy hy vọng.

Quốc Bảo nhanh chóng tiến lại, ánh mắt dán chặt vào từng chữ trên trang giấy.

“Đây là chữ ký số CA, không thể sai được,” Quốc Bảo khẳng định, cảm giác như một cơn gió mát làm dịu đi sự căng thẳng.

“Chúng ta đã có đủ bằng chứng,” Hà nói, nở một nụ cười nhẹ, nhưng sự vui mừng của họ chưa kịp kéo dài thì tiếng bước chân lại vang lên ở bên ngoài.

“Chúng ta phải đi ngay bây giờ!” Quốc Bảo nói, giọng gấp gáp, không còn thời gian để chần chừ.

Họ chạy nhanh ra khỏi phòng khám, lòng đầy hồi hộp và mệt mỏi, nhưng quyết tâm không bao giờ bỏ cuộc.

“Chúng ta phải đến Hội đồng Y tế Quốc gia,” Quốc Bảo nói, ánh mắt lấp lánh sự kiên định.

“Đúng vậy, nhưng phải nhanh chóng,” Hà đồng ý, lòng tràn đầy quyết tâm.

Họ lao vào đêm tối, như hai ngọn lửa nhỏ giữa bão tố, không thể dập tắt, không thể lùi bước.

Thời gian đang cạn kiệt, và cuộc chiến của họ mới chỉ bắt đầu.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...